Thần tiên Việt Nam

Dạ Đàm Liêu Trai Bích Bích – Đạo Giáo Thần Tiên 道教神仙

DẠ ĐÀM LIÊU TRAI BÍCH BÍCH

Bích Bích

Tú tài Tôn Khắc Phục, người Chu Chí, vốn là một tay hiếu sắc hạng nặng và đặc biệt là nam sắc chứ không phải nữ sắc. Về sau Tôn đến lưu ngụ ở Giới Châu, thấy nơi đây đất đai mầu mỡ, phong cảnh đẹp đẽ, thủy nguyên sung túc, bèn nhờ thầy địa lý chọn cho một miếng đất tốt để cất nhà làm chỗ cư ngụ. Tuy nơi đây chỉ là một tiểu thôn sơn hẻo lánh nhỏ bé, nhưng cũng đủ cho Tôn làm chỗ cấy cầy, đọc sách, ngâm thơ tự lạc.
Ngôi nhà lưng dựa vào núi, bên trái thì nhìn xuống một hang sâu rất là u nhã tĩnh mịch. Tôn lại dựng thêm một cái gác cỏ, cao và rộng, để mỗi khi Tôn lên đó có thể nhìn ngắm hết mọi cảnh vật sơn thủy ở mãi tận xa cho thật sướng mắt. Dưới chân gác cỏ, cây cối um tùm mọc sát vào nhau, trúc che cao lớn khác thường, ở giữa là một con đường nhỏ rất hiếm người đi lại, họa hoằn lắm mới thấy một bóng mục đồng hoặc một gã tiều phu vô tình xuất hiện.
Một hôm Tôn lên gác, một mình nhìn ra đằng xa, chợt chàng thấy một người men theo con lộ nhỏ đi tới.
Người ấy đầu đội nón lá mình mặc bố y, lúc ẩn lúc hiện , phảng phất trông có vẽ bảnh bao . Khi gần tới lầu cỏ , Tôn trông rõ mặt thì quả nhiên mỹ mạo phi phàm , răng trắng, môi hồng , lông mi vừa cũng vừa dài , nhỡn tĩnh hắc bạch phân minh , tóc đen nhay nháy , thêm làn da mịn như ngọc , khoảng chừng mười bảy , mười tám , thật là một mỹ nam tử , khiến Tôn ngây người ra nhìn rồi buột miệng khen: Trên đời này sao lại có ngưòi đẹp đến thế ?
Tôn vội vàng chạy xuống thang cung kính chào đón, cố gắng mời người ấy vào chơi trong nhà , khẩn khoản nói:
– Sơn thâm lộ hiểm , quỉ ma đầy rẩy, trời lại sắp tối rồi, tiểu lang một mình hiền lành , biết ngủ vào đâu ? Xin ghé nghỉ tạm tệ xá một đêm , sáng mai dậy tiếp tục hành trình, như vậy kẻ bàng quan này cũng bớt được nỗi lo ngại cho tiểu lang đấy.
Người thiếu niên đáp:
– Tôi với tiên sinh túc duyên không có, kiếp này lại cũng chưa từng gặp mặt nhau bao giờ , xin ăn một bữa cơm còn có thể được chứ ngủ thì thật tôi không dám mong.
Tôn vốn là một người ghiền nam sắc thật nặng, nay gặp được một thiếu niên đẹp như thế lẽ nào cầm nổi lòng , lửa dục bốc lên phừng phực , nhào lấy ôm người thiếu niên vừa vuốt ve sờ soạng vừa hôn lấy hôn để , chẳng khác gì bọn hạ lưu bách tính.
Thiếu niên sợ hãi lớn tiếng
– Tại sao vừa mới quen nhau mà tiên sinh lại có hành vi thô lỗ , khinh thường nhau quá vậy ?
Tôn thở hổn hển như cấp xuyễn, đáp:
– Tiểu lang là người thông minh lẽ nào , còn muốn người ta giải thích hay sao ?
Thiếu niên hoảng hốt , vội vàng lấy hết sức lực đẩy mạnh Tôn ra. Tôn bất ngờ không phòng bị kịp, chỉ nghe ” á ” một tiếng, trượt chân té xuống hang thẳm.
Thiếu niên thấy vậy, vội vã bỏ trốn.
Tôn rơi xuống hang, được một cành cây lớn đỡ kẹp giữ lại, thoát chết, nhưng muốn trèo lên không thể được , leo xuống cũng không xong, chỉ đành lớn tiếng hô gọi: “Có ai cứu tôi với” , chỉ thấy tiếng hồi thanh đập vào vách đá đáp lại, tuyệt không có lấy một bóng người. Tôn tự nhủ :
– Chuyến này ắt sẽ phải bỏ mệnh ở đây. Thình lình chàng thấy có một người con gái đi qua ghé mắt nhòm xuống.
Người con gái ngạc nhiên hỏi:
– Cái anh kia ! Vui thú gì mà đu đưa đùa rỡn nguy hiểm ở dưới ấy như thế ?
Tôn bụng bảo dạ, cái cô con gái này mới lạ, mình có dại gì mà leo xuống đây để tìm lạc thú, nếu chẳng có cái cành cây này đỡ lại, thì đầu mình đã vỡ tan nát ra rồi còn gì. Nghĩ thế xong, Tôn mới nói vọng lên, bảo người con gái:
– Tôi bị người ta ám toán đẩy xuống đây, cô nương có thể cứu tôi được chăng?
Người con gái đáp:
– Cứu thì chẳng có gì khó khăn cả, nhưng chửa biết nhà anh lấy cái gì đền đáp cái ơn cứu tử này đây ?
Tôn nói:
– Nếu được cô nương lôi ra khỏi đây, thì cô nương bảo gì tôi cũng vâng mệnh.Người con gái bèn cười khanh khách lấy tay cởi cuộn vải bó bàn chân ra , quảng xuống cho Tôn níu lấy một đầu mà leo lên.
Lên đến mại đất , sau một lúc lâu mới hoàn hồn định thần, Tôn chỉnh đốn lại quần áo , chắp tay bái tạ thiếu nữ.
Nhưng người con gái cứ lặng thinh , cúi xuống chậm rãi bó lại đôi bàn chân nhỏ bé như cánh sen của nàng, không thèm ngẩng đầu lên nhìn luôn, cũng không thèm đáp lễ.
Tôn hơi lấy làm phật ý trong lòng , trách người con gái không biết xử sự. Ðến chừng nhìn kỹ mới thấy nàng là một người đẹp tuyệt vời eo thon , lưng nhỏ , mi cong, mắt biếc.
Bất giác, Tôn rụt đầu, le lưỡi kinh ngạc. bụng bảo với dạ:
– Hôm nay không biết làm sao đã sểnh mẻ nam sắc, lại vớ được mỹ nhân , ắt là cái số đào hoa đến rồi đấy.
Bây giờ bóng ác đã ngả về Tây , trời đã về chiều bốn bề tứ phía núi non trùng điệp đậm sắc hoàng hôn. Tôn lại khẩn khoản nói với thiếu nữ :
– Ơn cứu tử của nương tử tôi không thể nào báo đáp trong lúc thảng thốt như thế này, chỉ xin mời nương tử ngủ lại tệ xá mà thôi.
Thiếu nữ nghe Tôn nói thế. chỉ cười kín đáo đưa mắt hỏi chàng :
– Cái anh đồ hủ này thật là bất lương, vừa được sinh cơ mà đã tạo ngay tử nghiệp!
Thấy nàng nói nàng có vẻ khôi hài thú vị , lại đoán chắc là lòng người con gái cũng có cảm tình với mình, khác hẳn với các nàng chưa nếm mùi trần. Tôn bèn bạo dạn nắm lấy tay nàng đưa lên thảo các. Quả nhiên người con gái cũng dùng dằng đưa đẩy , sau mới chịu theo chàng lên giường cùng chung chăn gối.
Ðược chừng quãng canh ba, người con gái nặc lại áo quần, ngồi dậy bảo với Tôn:
– Thiếp đêm nay có hẹn với người ta nên phải đến gặp , sáng mai sẽ lại hội ngộ với chàng.
Tôn lấy cánh tay chặn nàng lại nói:
– Khanh cùng với ta tương hội, đêm chẳng hay hơn ngày sao?
Rồi cứ giữ nàng ở lại, cùng nhau hoan lạc mây mưa thêm lần nữa.
Việc xong bèn hỏi:
– Khanh là con gái chân yếu tay mềm, dù có ngồi kiệu hay người cáng, sợ cũng không chịu nổi khổ sở lao lụy . Vậy vì sao lại một thân một mình lặn lội giữa chổ rừng thẳm núi sâu này để người khác phải lo dùm. Chẳng hay khanh có sợ hãi chút nào không ?
Bấy giờ người con gái mới dơm dớm nước mắt tự giới thiệu với Tôn:
– Thiếp người họ Mật , tiểu tự là Bích Bích. Năm mười tám tuổi cha mẹ gả cho người con trai họ Phượng ở thôn trên. Nào ngờ được nửa năm thì chồng thiếp qua đời , thiếp còn trẻ bỗng trở thành góa bụa, phải sống cuộc đời sương phụ Hôm nay, thiếp trở về nhà mừng sinh nhật của lão mẫu, tất qua đường nay, bất ý gặp chàng. không giữ nổi tiết tháo thờ phụng, âu cũng là túc duyên tiền kiếp , xin nguyện cùng chàng bạc đầu giai lão, gửi thân cái đằng núp bóng tùng quân, tránh phải cuộc đời sương phụ linh đinh cô khổ. Mong chàng không chê mà từ chối.
Tôn nghe nàng nói thế , mặt lộ vẽ sầu tư lo lắng thập phần nan giải , bèn nói:
– Ta được khanh làm vợ thì thật là tam sinh hữu hạnh.
Ngại nỗi mẹ già còn sống , gia qui nghiêm ngặt , đi về hành sự việc dù nhỏ lớn đều phải thưa trình minh bạch. Còn nếu như chưa bẩm báo mà lấy , thật tình ta không dám tự chuyên. Vả chăng trong thiên hạ có cha mẹ nào mà chẳng thương con , lại còn được biết ta yêu nàng thì hà tất phải nài nỉ. Giả sử lại được gặp khanh , thấy khanh thông tuệ khả ái lẽ nào không chịu. Tục ngữ thương nói: Hào sự đa ma ? Vậy cứ từ từ mà tính.
Bích Bích đáp:
– Chàng đừng lo rằng sau này thiếp sẽ làm lụy đến chàng. Chỉ cốt sao đôi ta trở thành khang lệ , và chàng sửa được mọi thói hư lật xấu ngày trước , trở nên người hiền một lòng theo thiếp , thủy chung bất nhị , thiếp có thể truyền cho chàng thuật trường sinh bất lão , thông hiểu đạo lý tử sinh , cùng thiếp đăng tiên cảnh. Còn như nguyên khí mà chàng đã hao đêm rồi , thì thiếp có thể khôi phục lại như cũ cho chàng trong sớm tối.
Thiếp còn có tài biến chàng thành một con ve sầu nho nhỏ bằng cách cho chàng uống một viên “Thuế khương hoàn” và chỉ cần lấy ngón tay chỉ một cái thì cành khô cỏ mục sẽ hóa ra đuốc sáng ban đêm. Chàng có thể cùng thiếp ngao du trên trời dưới biển bất cứ đâu không còn bị ràng buộc vướng víu bởi cái hình hài ô trọc, và sau này không còn sợ bị Thập Ðiện Diêm la tra vấn lục tội nữa.
Tôn nghe nói thế, mừng lắm , chỉ tiếc là gặp nàng quá trễ .
Sáng hôm sau Tôn đem chuyện bẩm với mẫu thân xin được lấy Bích Bích làm vợ. Mẹ chàng cho vời nàng đến hỏi han rất là cặn kẽ kỹ càng sau đó mới bảo với Tôn:
– Con ạ, việc này không thể vội vã được. Mẹ thường nghe nói mỹ sắc làm mê và tổn hại nhân tâm. Vua chúa còn bị nữ sắc làm cho nghiêng ngửa sơn hà, huống hồ phàm phu dung tục như con thì có khó khăn gì, Mẹ nay đã già tới cái tuổi cổ lai hy rồi, gặp không biết bao nhiêu là con gái đẹp , nhưng đây là lần đầu liên mẹ mới thấy người có cái đẹp diễm lệ quyến rũ và đầy ma lực như thiếu nữ này. Ðó chính là cái họa căn đấy, con không đủ tài năng mà lấy làm vợ đâu, mau hãy đưa cô ấy về, kẻo họa tại nhỡn tiền đấy.
Tôn nghe nói thế, mặt như chàm đổ, đứng đực ra như tượng gỗ.
Bấy giờ Bích Bích cũng hiện diện và nghe tất cả những điều mẹ Tôn bình phẩm về nàng, lòng không được vui, cố gắng nhẫn nhịn rồi mới nói:
– Thưa cụ, cụ nói vậy thật là không phải. Cháu đâu đến nỗi phải tự mình mai mối cho mình, chẳng qua vì muốn tránh cảnh đời cô tịch tìm đôi chút hạnh phúc nên cháu đành mặt dày mày dạn mà tự tiến. Cháu đã chẳng ngại chàng gia cảnh bần hàn, thì cụ tại sao lại vì chút nhan sắc của cháu mà cho là cháu có thể cảm hại chàng được !
Mẹ Tôn nói:
– Không phải lão có thành kiến với cô nương. Có người mới quên người cũ , kẻ chung tình thương yêu nhau đâu như có vậy. Nhà này không thể chứa cô nương được đâu !
Bích Bích nghe vậy , bừng bừng nổi giận nói:
– Bà cụ này chẳng những không biết điều , lại còn đanh ác đến thế . Ðể ta đi khỏi nơi đây , xem mẹ con nhà cụ lấy gì mà ăn .
Rồi quay sang mắng mỏ Tôn:
– Anh chỉ là một thứ tượng gỗ không đáng để đây nói chuyện , không chịu nghe những lời khuyên bảo tử tế của ta thì cái chết sắp đến nơi rồi , lúc đó xuống âm phủ sẽ chỉ là một loại ma hạng bét. Còn ta sẽ bắc ghế cao ngồi giữa những kẽ bồng kiếm đứng hầu để xem nhà anh làm cách nào có thể thoát nổi những cực hình không ?
Nói xong vùng vằng bỏ ra ngoài cửa, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.
Sau khi Bích Bích bõ đi. Tôn đau khổ , khóc sướt mướt , lòng hơi trách oán mẹ .
Mẹ chàng an ủi:
– Ngưòi đẹp trong thiên hạ này đâu có thiếu gì, hà tất chỉ có người con gái ấy , huống hồ lại xuất hiện giữa chốn thâm sơn hiểm cốc , nếu chẳng phải loại ma cỏ cũng thuộc giống chằn tinh. Con còn chấm mê không tỉnh, để sinh bệnh, thì mẹ già cả rồi biết nương nhờ vào ai?
Tôn nghe mẹ khuyên giải cũng nguôi ngoai dần.
Mấy hôm sau , bỗng có một ông già và một bà lão đem sáu bảy tên gia đinh kéo nhau sồng sộc vào thẳng nhà Tôn , hung hãn la lối ầm ĩ. Tôn vừa bước ra, liền bị họ níu bắt trói lại. Ông già thì vác cây gậy cầm tay đập lên lưng Tôn mắng lấy mắng để:
– Kẽ bạc tình kia ! Ðã rơi xuống hang thẳm suýt chết, nếu chẳng nhờ con gái ta cứu vớt thì đã thành mồi béo cho cú vọ ăn rồi. Nay mai thoát chết, đã vội ruồng rẫy người .
Tôn bất ngờ bị mắng xối xả, mặt xanh như chàm đổ, không nói được lời nào. Bọn gia nhân ở trong chạy ra cũng chẳng giúp đỡ gì Tôn. Mẹ Tôn cũng vội vàng chống gậy đi ra, nói:
– Xin các vị đừng om sòm nữa. Có gì không phải xin hãy cùng nhau phân giải trước đã.
Bà lão nói:
– Ờ ? Mẹ cậu ấy ra đây. Bà ta là bậc trưởng bối mà ăn nói hàm hồ , bất cận nhân tình, khiến cho con gái ta uất ức, về nhà bỏ ăn bỏ uống. Giả như con ta có mệnh hệ nào, thì cả xương lẫn thịt của bà ấy không đủ cho ta nhai một bữa đâu.
Mẹ Tôn nghe nói vậy mới biết vợ chồng ông già này, chính là cha mẹ của Bích Bích, bụng bèn bảo dạ :
– Bọn người này khí thế hung hãn, hán là cố tình đến đây sinh sự, chi bằng hãy tạm lấy lời ngọt ngào khuyên giải, sau rồi sẽ tính.
Nhưng bà chưa kịp mở lời đã bị bà mẹ của Bích Bích chặn lại, nói trước:
– Này không cần nhiều lời ! Bà phải lập tức cho người dọn dẹp phòng ốc gọn gàng sạch sẽ ngay hôm nay, để ngày mai vợ chồng tôi dẫn dâu đến.
Sau đó cởi trói thả Tôn ra rồi ríu rít kéo nhau đi hết.
Mẹ Tôn bảo với chàng:
– Thái độ của bọn người này càng làm cho mẹ tin đó là bọn yêu tinh ma cỏ. Nhưng từ xưa tới nay tà bất phạm chính. Chỉ cần con giữ cho lòng mình ngay thẳng phải đạo, thì tà khí tự nó sẽ phải tan đi.
Rồi cả nhà cùng nhau thương nghị bàn bạc, chuẩn bị tinh thần, nghe ngóng động tĩnh.Ngay hôm sau trời còn lờ mờ đất chưa sáng hẳn đã thấy cha mẹ Bích Bích dùng kiệu hoa đưa nàng đến nhà Tôn .
Tiếng kèn tàu , tiếng thanh la , inh ỏi ầm ĩ khắp sơn thôn . Kiệu hoa trang sức thật là hoa lệ rực rỡ . Bọn nô bộc , tỳ nữ xếp hàng kết đội nối đuôi theo sau , đông đến nổi sân nhà Tôn chứa không hết , phải đứng cả ngoài đường lộ.
Chàng hoa cả mắt , lòng khen ngợi tán tụng vô cùng.
Trong khi đó mẹ Tôn ra đứng chặn ở trước cửa, cao giọng nói :
– Nhà họ Tôn chúng tôi vốn thanh bần, bỗng nhiên quí vị từ đâu tới làm ầm ĩ náo loạn như thế , há không biết xấu hổ hay sao ? Xin hãy mau mau rời khỏi ngay đây kẻo chuốc lấy sự chê cười của thiên hạ.
Cha mẹ Bích Bích nghe mẹ Tôn nói thế không dằn nổi cơn tức giận , đáp:
– Nhà đã nghèo rớt, không có nổi người cai quản bếp núc , nay được người ta thương đem ái nữ gả cho, lại còn lớn lối kiêu ngạo , tưởng chúng ta đây là bọn người nhút nhát co vai rụt cổ không có sức cầm nổi dao đâm lòi bụng của mụ ra hay sao ?
Rồi hò nhau gạch ngói ào ào tới tấp ném tới, tấn công một trận thật lâu , đến lúc chán bèn hậm hực nói:
– Chúng ta tạm rời đây ! Mụ hãy giương mắt ra chờ xem chuyện gì sẽ đến !
Sau đó ra lệnh cho bọn gia nhân kéo nhau đi.
Người trong thôn thấy chuyện như vậy, đều lấy làm kỳ quái bàn tán xôn xao . Có một vài vị bô lão kỳ hào, đức cao trọng vọng , khuyên nhủ mẹ Tôn:
– Thôn ta hẻo lánh, người thưa, muốn tìm người trợ giúp không phải dễ. Nhà cụ mẹ goá con côi như quả cố chấp mà gây thù chuốc oán, đó thật không phải kế vẹn toàn. Chỗ này từng có hồ ly, người trong thôn cũng có người gặp phải rồi, nhưng chưa hề bị nó ám bao giờ. Nay nhà cụ bị quấy phá chắc hẳn cũng là do chồn tinh mà ra.
Ðối phó với loài chôn tinh này chỉ có cách là làm bạn hoặc kết duyên với nó. Từ cổ xưa đều như thế, không có gì là lạ cả. Lệnh lang thần khí bất phàm, gương mặt bảnh bao, nên được chồn nó yêu, thì nay lấy được con gái chồn làm vợ, đó cũng không phải là điều bất hạnh. Theo ngu ý của chúng tôi, chi bằng cụ thỏa mãn ý muốn của chồn tinh để giải trừ tai họa trước mắt, bằng không oán thâm thù sâu, chúng tôi rất lo cho mẹ con cụ khó mà được ăn ngon ngủ yên đâu.
Tôn thấy bậc ý kiến của các bậc cũng có lý, nên khuyên nhủ mẹ mấy lần. Mẹ Tôn bất đắc dĩ, đành bằng lòng vậy.
Chuyện kể cũng lạ, ngay tối hôm ấy cha mẹ Bích Bích lại đưa Bích Bích đến nhà Tôn. Nhưng lần này thái độ khác hẳn lần trước. Ai nấy đều mặt mày hớn hở tươi cười như gió xuân phơi phới, hình như rằng những gì các bậc kỳ lão trong thôn khuyên bảo mẹ Tôn đều được chồn tinh nghe hiểu biết.
Sau đấy Tôn cùng Bích Bích cử hành các nghi thức kết hôn. Xong việc, cha mẹ Bích Bích ra về . Mọi người ra đến cổng chớp mắt không thấy hình bóng đâu nữa.
Từ hôm làm lễ thành hôn với Tôn, vợ chồng ăn ở với nhau rất là hòa thuận. Chồng xướng vợ họa, ái ân đằm thắm , đời sống thường nhật hòa hài mỹ mãn. Bích Bích đối với mẹ Tôn lại tỏ ra là một dâu hiền , hiếu kính , một lòng phụng dưỡng mẹ chồng , gia đình êm đềm hạnh phúc, nhật dụng hàng ngày đều do một tay Bích Bích lo liệu. Khắp thôn ai cũng lấy làm lạ .
Quang âm thắm thoát , thời gia như bạch câu quá khích , một hôm Bích Bích bảo với chồng:
– Hôm nay có người cháu của chàng lại thăm. chàng nên tự gìn giử lòng mình , đừng dể sau phải hối hận đấy .
Tôn đáp:
– Cháu ta thì cũng như con nàng. Trên dưới có danh phẩm, việc gì phải giữ gìn .
Lát sau , quả nhiên có người con trai đến, té ra chẳng ai khác, chính là thiếu niên đẹp trai đã đẩy Tôn xuống hang sâu ngày trước.
Tôn sợ hãi thất sắc , nhớ tới chuyện cũ càng cảm thấy xấu hổ e dè , nhưng thiếu niên cứ nói cười tự nhiên như chẳng hề có chuyện gì đã xảy ra.
Sự lúng túng, ngở ngàng lúc mới gặp lại thiếu niên khiến Tôn không còn để ý đến việc gì khác. Một lát sau thấy thiếu niên cười cười nói nói, bệnh cũ trong lòng bỗng ngứa ngáy nổi lên , chịu không nổi, Tôn bèn sấn lại ngồi cùng với thiếu niên . Chàng càng nhìn càng thấy thiếu niên khả ái dị thường rồi không tự chủ được đưa tay sờ nắn, vỗ về khắp người thiếu niên , ôm thiếu niên vào lòng hôn lấy hôn để .
Thiếu niên vừa kinh ngạc vừa giận , cố gắng gỡ Tôn ra quát mắng không nễ nang .
– Ðồ thất phu cuồng dại! Ðã có gia thất rồi mà không chịu sửa đổi tật cũ. Trên đời há lại có hạng người không biết liêm sĩ tự trọng như thế này sao ? Nói xong đẩy thật mạnh Tôn một cái té xuống ghế, hầm hầm giận dữ bỏ đi.
Vừa lúc đó Bích Bích xuất hiện, thấy vậy mặt hoa bừng bừng nộ khí, một lúc thật lâu, sau mới thở dài nói:
– Thế là công cốc! Cái con người tồi bại này, ta đâu còn có thể đem mệnh số ra mà giảng dậy cho được nữa.
Rồi không một lời từ giã biến mất.
Trong nhà Tôn, mọi đồ dùng khí vật cũng không cánh mà bay. Chớp mắt chẳng còn một thứ gì.
Lúc Tôn hôn người thiếu niên, chàng chỉ cảm thấy một mùi dị hương xông đến tận óc , dây đậm cả quần áo , mấy ngày không hết, sau đó cứ dân dần tụ vào dưới nách tôn , biến chàng thành một mùi dê hôi nồng nặc, suốt đời không chữa được.


Ai đang trực tuyến

  • 0
  • 30
  • 10
  • 4.110
  • 121
  • 6.262.190
  • 851.006