Thần tiên Việt Nam

Truyện Thần Tiên Cát Hồng 4 越南道教 – 道教神仙 – 越南道士 Đạo Sĩ Đạo Giáo Thần Tiên Việt Nam

LIỆT TỬ
Liệt Từ người nước Trịnh, tên là Liệt Hữu Ngự Quan. Ồng từng đối với Quan Y Tử cầu dạy đạo thuật, sau đó lại bái A Khâu Tử làm thầy, chín năm sau có thể ngự gió mà đi.
Ông ẩn cư ở nước Trịnh ngót 40 năm trường, chưa ai biết tài học của ông. Liệt Tử trong thời gian ẩn cư chuyên tâm chước thuật, vào khoảng đời nhà Đường niên hiệu Thiên Bảo ông được phong làm Xung Hư Chân Nhân. Sách của ông gọi là Xung Hư Chân Kinh.
Triều Tống Cảnh Đức năm thứ tư, lại sắc phong thên hai chữ chí đức. Nhưng đến sau này, người ta quen gọi sách của ông là Liệt Tử, nhưng căn cứ khảo chánh, quyển sách này chắc không phải là do ông viết ra, mà người đời sau mạo danh của ông làm sách giả, lại có người nói Liệt Tử thật sự là Trang Tử, bởi vì tư tưởng của họ rất gần nhau. Trong sách,Trang Tử rất hâm mộ Liệt Tử có khả năng cưỡi gió bay đi, nhưng lại than làm như vậy vẫn còn dựa vào sức gió, chưa phải hoàn toàn tự do chân chánh.
 
ĐINH LINH UY

Đinh Linh Uy nguyên quán ở Liêu Đông, học đạo ở Linh Hư Sơn, học thành công rồi sau đó hóa thân làm một con Bạch Hạc bay về quê hương. Ông đứng ở trên một ngôi hoa biểu (thời xưa dùng bia lầu để kỷ niệm vua chúa), kêu từng tiếng một:

“Hữu điểu, hữu điểu Đinh Linh Uy
Khứ gia thiên tuế kim lai quy
Thành quách như cổ nhân đan phi
Hà tất hạc tiên chúng lụy lụy”

Tạm dich:

Có chim, có chim Đinh Linh Uy
Bỏ nhà ngàn năm nay trở về
Thành quách như xưa nhân dân chẳng
Sao chẳng hạc tiên mãi mãi đi

 
CHIẾT TƯỢNG

Chiết Tượng là người Quảng Hán, lúc nhỏ thích cái thuật Hoàng Lão, bái Đông Bình tiên sinh làm thầy. Nhà của Chiết Tượng giàu có, vậy mà ngược lại ông cho giàu có là nguy cơ, do đó bán hết tài sản để giúp đỡ kẻ nghèo khổ.

Có người khuyên ông không nên làm như vậy, Chiết Lượng chỉ trả lời: “Tôi có người bạn là Đậu Tử Văn từng nói bố thí tài vật có thể tránh khỏi tai họa”.

Chiết Tượng tự mình đoán được giờ trước lúc chết, có thể tưởng tượng công tu dưỡng của ông đến cảnh tượng nào
 
 
TỐNG LUÂN
Tống Luân tự là Huyền Đức, người Lạc Dương, chuyên tâm tu đạo, sử dụng Hoàng tinh hơn 20 năm. Thời Châu Lịch Vương Thái Thượng Lão Quân đem thông chân Kinh truyền giao cho ông, và còn biếu cho ông đan phù. Tống Luân được đan kinh sau đó nỗ lực tu hành, liễu ngộ được đại đạo.

Bởi vì Tống Luân tu dưỡng cao siêu, có thể hiểu biết tốt xấu ở vị lai, tiên đoán không cần xét nghiệm. Ông còn bay phiêu phiêu trên bầu trời, cùng đi chơi với thần tiên. Có lúc một ngày ngày có thể đi 3000 dặm, thậm chí còn hóa thân thú rừng tới thử lòng thiện ác của người ta. Từng bị thợ săn đuổi theo, nhưng khoảng cách 50 bước hay 100 bước mà đuổi không kịp ông. Tìm tay thần xạ tiễn tới cũng bắn không trúng ông. Tống Luân lại cùng ngủ với người bệnh, ngủ rồi một giấc người bệnh tự nhiên khỏe mạnh.

Tuyên Vương năm thứ 32, Tống Luân hơn 90 tuổi, Thượng Đế sai tiên quan xuống cõi phàm đón ông lên trời, phong cho ông là Thái Thanh chân nhân, quản lý Trung Nhạc.
 
NGỌC TỬ
Ngọc Tử họ Trương tên Chấn, người Nam Quận, học đạo từ nhỏ, hiểu rộng các kinh. Châu U Vương muốn mời ông làm quan ông đều từ chối, ông cho là một số người tham giáu sang mà không biết tu tâm dưỡng tánh, một khi chết rồi tuy quý như Vương hầu, vàng ngọc như núi, có dùng được gì?

Chỉ học đạo mới có thể vĩnh hằng.Ngọc Tử bái Trưởng Tam Tử làm thầy, học biết rất nhiều phép thuật, ví như ông có thể kêu gió gọi mưa, lại có thể lấy cỏ cây gạch ngói biến thành chuồng cọp thú dữ, ông có thể đi trên mặt nước, ngậm nước phun ra thành châu ngọc.

Ông cũng có thể ói ra mây ngú sắc, dùng ngón tay chỉ chim đang bay thì liền rơi xuống. Ông có một cặp mắt ngàn dặm, có thể khiến cho đệ tử trong thấy sự vật ngoài ngàn dặm. Ông còn có thể lấy nước niệm chú trị bệnh, sau đó vào Không Động Sơn luyện đan, lúc đan đã thành, ban ngày ông bay lên trời.

Một vài pháp thuật kỳ lạ ít có của Ngọc Tử, nhưng có một bộ phận cảnh giới tìm cậu nghệ thuật, một bộ phận cảnh giới tìm cầu khoa học, đạo sỹ có thể nói là nhà khoa học cổ đại.
 
THÁI DƯƠNG TỬ

Thái Dương Tử họ Ly tên Minh, là bạn của Ngọc Tử.

Ngọc Tử học đạo thành công rồi, Thái Dương Tử liền bái ông làm thầy, cung kính vâng lời, không dám giải đãi. Ngọc Tử do đây đặc biệt quý trọng ông. Nhưng Thái Dương Công thích uống rượu, mỗi lần uống ăt say. Ngọc Tử thường trách ông ông về việc này. Thái Dương công sở trường về đạo âm dương, ngũ hành tuy đầu tóc bạc phau, mà nước da tươi mát mịn màng gương mặt hồng hào trơn bóng.

Ngọc Tử vì tha thiết thương ông mà trách móc, có lần khuyên ông rằng: “Ông nên tu thân dưỡng tánh, làm bậc thầy gương mẫu cho người ta mà mỗi ngày cứ uống say ngất ngưỡng, không công phu tu tập, thì có sống một ngàn tuổi vẫn khó tránh được cái chết. Việc đó kẻ phàm phu còn không làm huống chi người tu đạo?”.

Thái Dương Tử cố gắng sửa đổi, cuối cùng trở thành tiên, thường ở thế gian, tóc râu trắng mà mặt thì non trẻ, do uống quá nhiều rượu râu tóc không biến thành màu đen được. Không thể nào đạt được cảnh giới tối cao cải lão hoàn đồng.
 
THÁI HUYỀN NỮ

Thái Huyền Nữ họ Chuyên tên Hòa, mất chồng từ lúc còn trẻ, từng có thầy tướng đoán nói mẹ con họ đều không được sống lâu, lúc đó bà nỗ lực học đạo, đắc được chân truyền của Ngọc Tử.

Thành đạo rồi có thể vào trong nước mà không ướt, mùa đông mặt áo đơn nằm trên băng mà mặt không biến sắc. Phép thuật cả bà có thể dời nhà cửa thành thị, dùng một ngón tay để y lại như chỗ cũ.

Cửa đóng bà chỉ tay liền mở, chỉ núi thì núi lở, chỉ cây cối thì cây chết, nếu chỉ lại lần nữa thì mọi vật khôi phục lại như cũ. Bà có thể khiến cho đồ vật lớn biến thành nhỏ, nhỏ biến thành lớn, núi rừng bị cháy vừa thổi liền tắt, ngồi trong lửa cũng không bị cháy. Bà có thể hóa thân làm ông già, trẻ con, không cái gì không làm được.

Thậm chí bà còn có thể làm người chết sống lại, chưa ai trông thấy bâ tu luyện như thế nào, chỉ thấy dung nhanh của bà vừa trẻ vừa đẹp, tóc thật là đen, sau cùng bà bay lên trời mà đi.

Người thời nay thích dùng khoa học giải thích đạo pháp, nhưng khoa học kỹ thuật chế ngự vật chất là gián tiếp thông qua vật chất.

Còn đạo pháp thì ngược lại, trực tiếp cảm ứng tinh thần. Ở phương diện này, khoa học và đạo pháp không thể bàn luận chung lại được.
 
CHÚC KÊ ÔNG
Chúc Kê Ông là người Lạc Dương, ở tại thôn Thi, dưới chân núi Bắc Sơn, đã nuôi gà hơn 100 năm, gà của ông đều có tên, tối đậu ở trên cây, sáng mới nhảy xuống, mỗi lần Chúc Ông kêu tên của chúng, mấy con gà này liền từng con, từng con đi qua.

Chúc Ông bán hết gà, tiền lời có đến ngàn vạn bền đến nước Ngô mở một cái ao nuôi cá. Người ta thường thấy bên mình ông có một vài con bạch hạc và chim khổng tước vây quanh ông.
 
CỔ TRƯỢNG PHU VÀ MAO NỮ

Triều Hán có Tuấn Thái và Y Tử Hư đang cùng với nhau vui chơi trên núi cao, bỗng nhiên trông thấy một gái một trai, liền hỏi họ ở đây làm gì.

Người trai đáp: “Tôi vốn là nô công của Tần Thủy Hoàng, vị này là Mao Ngọc Khương, cô là cung nữ của Tần Thủy Hoàng, vốn chôn theo người cùng chết, chúng tôi vì tránh được cái họa chạy ra khỏi Ly Sơn núp ở chỗ này, chẳng biết hiện nay là ngày mấy tháng mấy?”

Tuấn Thái và Y Tử Hư nghe xong rất vui mừng , bèn hướng về Cổ Trượng Phu chỉ về thuật luyện đơn. Cổ Trượng Phu nói, ông vốn là người phàm, vì ăn bách tử và tùng chỉ, rất lâu nên có thể bay lên, lông tóc biến thành màu xanh đậm. Ông và Mao Nữ không biết Kim đan là vật gì!

Trong “Đào Hoa Nguyên” của Đào Uyên Minh có nói nhiều về người dân tránh Tần Thủy Hoàng mà ẩn cư, xem ra Cổ Trượng Phu và Mao Nữ cũng là một cặp cá lọt khỏi lưới (“lậu võng chi ngư”) có vận may như vậy.
 
TỪ PHÚC


Từ Phúc tự là Quân Phòng. Tần Thủy Hoàng về già ham thích thần tiên, đi khắp bốn phương, tìm thuốc trường sinh, hy vọng sống lâu để mãi hưởng ngôi vua.


Do đó thầy thuốc khắp nơi đến rất nhiều, khoe khoang đạo thuật sách vở với Tần Thủy Hoàng để dối gạt của cải. Còn bạo chính của Tần Thủy Hoàng thời đó đã làm cho dân sống không yên ổn, tiếng than khắp đường.Từ Phúc bèn lợi dụng cơ hội này, vào cung bái kiến Tần Thủy Hoàng, nói với vua trên biển có mười châu, trên châu ấy lại có loại cỏ bất tử uống vào được trường sinh, nhưng biển rộng mênh mang, hao tổn công sức cũng không dễ gì được thành công.


Tần Thủy Hoàng lúc đó ban cho ông mấy chiếc thuyền lớn cùng 1000 trai gái, do Từ Phúc suất lĩnh cùng hướng về phía trước đi. Từ Phúc bèn dương buồm ra biển, vĩnh viễn rời khỏi xã hội hỗn loạn của Trung Quốc. Sau đó nghe nói ông đến Nhật Bản.


Nhật Bản hiện nay còn có miếu của Từ Phúc, nhiều người Nhật có thể là con cháu đời sau của Từ Phúc. Đồng thời, người Hàn Quốc cũng nói Từ Phúc đến Hàn Quốc, thật khó chứng minh.


Có điều, Tần Thủy Hoàng vĩnh viễn cũng không đợi được thuốc tiên.
 
HOÀNG THẠCH CÔNG

Triều Hán dựng nước trở về trước, Trương Lương có một lần đi tản bộ dưới cầu Phi Di, có một ông già ngồi trên cầu ra lệnh Trương Lương thay đôi giày cho ông. Trương Lương nhẫn nhục giúp ông làm rồi ông già vui vẻ nói: “Nho tử đáng dạy!” bảo ông hai ngày nữa đến đây sớm sẽ có sách biếu ông.

Cuối cùng Trương Lương đến chậm, ngày thứ hai ông lão vẫn đến trước Trương Lương, mãi cho đến ngày thứ ba, Trương Lương ở trên cầu suốt đêm không ngủ, mới đến trước ông lão. Ông lão thấy ông có thể nhẫn nại bèn lấy binh thư truyền thụ cho ông còn bảo ông rằng: “Mười ba năm sau ở dưới Xác Thành Sơn nước Tề, có một hòn đá vàng đó là ta.”.

Sau đó Trương Lương phò tá Lưu Bang xây dựng triều Hán, được phong làm Lưu Hầu. Có một lần ông và Cao Tổ đi ngang Xác Thành Sơn, quả nhiên trông thấy một hòn đá vàng. Trương Lương bèn nhờ Cao Tổ lập miếu niệm vị Hoàng Thạch Công này.

Trong “Lương Hầu luận” của Tô Đông Pha đối với thần kỳ của Hoàng Thạch Công tỏ ra nghi ngờ, ông cho là ông lão ngồi trên cầu Phi Di chẳng qua là ý nói sự rèn luyện tính tình của Trương Lương khiến ông có thể kham nhận được việc lớn hay không.

Thi nhân đời sau có sách vở châm biếm Tần Thủy Hoàng nói, tuy ông đốt sách chôn học trò, không ngờ ở nhân gian còn nhiều sách chưa bị thiêu”, binh pháp Hoàng Thạch Công cuối cùng lật đổ được lực lượng to lớn của triều Tần, đây cũng là tài liệu của thời trước chưa bị đốt.

 

 


Ai đang trực tuyến

  • 1
  • 5.193
  • 173
  • 9.180
  • 165
  • 5.491.474
  • 831.048