Thần tiên Việt Nam

Truyện Thần Tiên Cát Hồng 1越南道教 – 道教神仙 – 越南道士 Đạo Sĩ Đạo Giáo Thần Tiên Việt Nam

Truyện thần tiên [cát hồng]

( Cát Hồng đời Tấn biên soạn)

Lời mở đầu

Cát Hồng soạn nội thiên. Bàn luận những chuyện thần tiên gồm có hai mươi quyển.
Đệ tử Cát Hồng tên Đằng Thăng hỏi Cát Hồng rằng: “ Tiên sanh nói thần tiên có thể đắc bất tử và ta có thể học từ thần tiên xưa là do nơi đâu?”.
Cát Hồng đáp: “Tích xưa đại phu nước Tần Nguyễn Thương đã ghi lại có cả trăm người, Lưu Hướng toàn soạn có bảy mươi mốt người.
Chuyện thần tiên u ẩn theo nhân gian dị lưu, những gì thế gian nghe ngàn chuyện cũng không sánh bằng một chuyện. như chuyện Trữ Tử vào lửa cưỡi khói, Mã Hoàng đón bắt rồng, Phương Hồi nuốt đá Vân Mẫu, Xích Tương ăn hoa mà đi như gió.
Quyên Tử uống nước mà soạn kinh sách, Khiếu Phu lửa mạnh dùng vô cùng, Vụ Quang dạo chơi Bô giới (hẹ khô?). Cừu Sanh khước lão (đẩy lùi sự già nua)bằng cách ăn cây tùng, Cung Sơ ăn đá mà luyện hình, Cần Cao cưỡi cá chép vọt lên không trung, Quế Phụ dùng Quy não (não rùa) để thay đổi nhan sắc, người nữ uống bảy mươi hoàn có thể làm tăng dung nhan, Lăng Dương nuốt Vô Chi mà bay lên cao, Thương Khâu nuốt cỏ xương bồ mà không chết, Vũ Sư dùng Lệ Phu luyện ngủ sắc. Tử Quang chế rồng ở Huyền Đô, Chu tấn cưỡi Tố Cầm (chim trắng) ở câu Thi. Hiên Viên khống chế Phi long ở Đình hồ, Cát Do sai khiến Mộc dương (dê gổ) ở Tuy sơn, Lục Thông đi quanh quẩn bao nhiêu kỷ (ngày xưa một kỷ 12 năm, ngày nay 100 năm) ở Hoàng Lư, Tiêu Sử cưỡi Phụng nhẹ bay lên, Đông Phương y (áo) bay phấp phới ở Kinh Đô, Độc Tử dùng luân thần mà linh hóa, Chủ Trụ phi hành nhờ Đan sa, Nguyễn Khâu trường tồn ở Tuy Lĩnh, Anh Thị cưỡi cá mà lên mây, Tu Dương lấp đá ở Tây Nhạc, Mã Đan dùng chớp mà về gió, Lộc ông leo trèo nơi hiểm trở mà làm suối chảy, Viên Khách ve sầu lột xác ở Ngủ hoa.

Ta nay phục hồi sao lại tập tiên cổ này. Thấy tiên trãi qua phục thực ta đã cập nhật vào sách bách gia. Chuyện mà tiên sư đã giải thích, Nho gia đã luận bàn được làm thành mười quyển.

Dùng truyện để biết chân tri thức. những kẻ sĩ ở xa những người mà thế tục không thấy biết được sư vi diệu thì không được đưa vào. Tức là cái hướng giải bài rất là giản yếu, không phải ghi ra để khen ngợi.

Truyện tuy thâm diệu, kỳ dị nhưng vẫn không thể chuyên chở hết tất cả, chỉ bảo tồn cái đại thể, riêng nói cái hướng hơn. Đa phần các trường hợp đã không được đưa vào trong tập truyện này”.
 
QUYỂN 1

Quảng Thành Tử

Quảng Thành Tử là cổ tiên nhân, cư tại núi Không Động, bên trong thạch thất (căn phòng đá). Hoàng Đế nghe vậy thốt nhiên hỏi rằng: “ Dám hỏi tiên sanh cái yếu (chính yếu) của chí đạo là gì?”

Quảng Thành Tử trả lời rằng: “ Ông trị vì Thiên hạ, Mây kia không đợi khi nhiều mới bay, Thảo mộc kia không chờ vàng úa mới rụng, vậy dùng ngôn ngữ đủ để nói đến đạo hay sao?”.

Hoàng Đế lui ra sau đó nhà cư ba tháng rồi lại đến gặp Quảng Thành Tử. Quảng Thành Tử đầu nằm hướng hướng bắc, Hoàng đế quỳ xuống phía trước bái lại lần nữa để thỉnh hỏi cái đạo trị nhân.

Quảng Thành Tử choàng dậy nói: “Lớn lắm thay! Điều con hỏi, cái tinh của chí đạo, yểu yểu minh minh (mờ mịt khôn lường), cùng cực của chí đạo hôn hôn mặc mặc (mờ mờ tĩnh tĩnh), không thể thấy, không thể nghe, bảo thần (ôm giữ lấy thần) thì tỉnh, hình dáng sẽ tự đoan chánh; tất tỉnh tất thanh, không bị lao nhọc hình thể, không lay động nhỏ thì có thể trường sinh.

Cẩn thận bên trong, bế (đóng) bên ngoài, biết nhiều chỉ có hại mà thôi. Ta biết giữ cái nhất này, lấy cái hòa. Nên một ngàn hai trăm tuổi mà hình thể chưa suy vong. Đắc đạo của ta thì thượng vi hoàng (trên làm vua), hạ vi vương (dưới thì làm vương). Ta cùng với con đến nhanh nơi vô hà (nơi không có gì), nhập vào cửa vô cùng, du nơi vô cực như vậy sẽ cùng nhật nguyệt đồng quang, cùng thiên địa làm thường, người mạng chung sẽ chết, chỉ con được trường tồn vậy”.
 
Nhược Sĩ

Nhược Sĩ là cổ thần tiên. Một người Lô ngao nước yên (không biết danh tính) vào thời Tần chu du đến Bắc hải, đã qua thái âm, nhập vào Huyền quan, đến núi Mông Cốc mà gặp Nhược Sĩ.

Người này, mắt sâu nhưng đen huyền, vai như diều hâu mà cổ lại dài, phần thân trên trông tươi tốt, nhưng thân dưới nhìn suy kém.

Đang hớn hở đón gió mĩm cười hứng khởi, ngoái lại trông thấy người Lô Ngao này vì trốn bên dưới tấm bia (đang co quắp như vỏ rùa mà ăn cua sò), Lô ngao ngước lên nhìn rồi nói: “tôi chỉ thích ngao du, đã bỏ bè bạn rời làng, quan sát cùng cực lục hợp bên ngoài.

Lúc nhỏ ham chơi, lớn rồi không đi nữa. Đã đi vòng bốn cực, tìm những mặt còn thiếu xót, nay trọn thấy phu tử ở đây, lại sợ cùng ngao du làm bạn hữu hay sao””.

Nhược Sĩ quảng nhiên (trang nghiêm) cười nói rằng “ hi hi, con là dân trong châu, không nên đi xa đến đó, như ánh nhật nguyệt mà chở biết bao tinh tú, so với nơi không tên đó cũng thâm sâu như vậy.

Xưa ta Nam du nhiều hang động bên ngoài, ở Bắc thì du đến quê hương của Thẩm mặc, ở Tây thì là yểu minh chi thất (căn phòng mờ mịt), ở Đông thì quán hống đổng chi quang (ánh sang mờ mịt không bờ bến). dưới nó không có địa, trên nó chẳng có thiên. Xem kỷ cũng không thể thấy, nghe cũng chẳng nghe được. bên ngoài kỳ lạ có dòng nước vọt ra, cái hành này nhất cử ngàn vạn dặm Ta tự trách chưa đủ khả năng. Nay con du bắt đầu đến đó thì mới nói là cùng cực của quan sát, há còn hẹp hay sao?. Con tự nhiên làm. Ta đã đổ mồ hôi đầy tràn trên vùng cửu cai (chổ đất bỏ hoang xa ngoài chín châu gọi là Cửu cai) mà không thể lấy cửu trụ”.

Nói rồi Nhược Sĩ giơ cánh tay lên, bay thỏa thích vào trong mây. Lô Ngao ngước lên thấy vậy, không nhìn mà chỉ than tiếc oán giận như có tang: “ta so với phu tử thì hơn chim Hồng chim Hộc so với loài trùng mềm. đã hành trọn ngày, không rời thước tất mà vẫn tự thấy là xa, chẳng phải tôi đây nói xằng nói bậy, thật buồn thay!”.
 
Thẩm văn Thái

Thẩm Văn Thái là người Cửu Nghi, đắc Giang chúng thần đan thổ phù là cái đạo hoàn niên (trở lại tuổi xuân), uống nó thấy hữu hiệu.
Muốn ở núi Côn Lôn an nghĩ hơn hai ngàn năm nên lấy đạo lý dùng lời văn thâm sâu viết lại: “Thổ phù không pháp phục dược (uống thuốc), hành đạo vô ích”. Văn thâm sâu lấy làm toại ý nên trao lại bí yếu này rồi thăng thiên. Nay lấy nhựa gốc trúc nấu đan hoàng thổ, đuổi tam thi, sẽ xuất nhị nhân vậy.
 
ĐÔNG VƯƠNG CÔNG
Đông Vương Công còn gọi là Mộc Công, vốn tên là Nghê, tự Quân Minh.

Lúc thế giới chưa có loài người trở về trước, ông đã hóa sanh ở trên Bích Hải (biển xanh) mênh mang hoang vắng. Tính tình ông trầm tĩnh, tâm linh thông suốt, tuy bề ngoài vô tác vô vi trên thực tế ngược lại có thể giúp đỡ tạo hóa, dẫn dắt vạn vật. Ông ta làm chủ dương khí ở trên thế gian, trấn ở phương đông do đó có hiệu là Đông Vương Công. Phàm tất cả nam nữ thành Tiên đắc đạo trên trời, trên đất đều trong sự quản lý của ông. Ông thường vào ngày Đinh Mão lên đài trông tình hình tu Tiên đắc đạo ở mọi nơi trong thế gian, phân định làm chín phẩm

Nhất phẩm là Cửu Thiên Chân Hoàng
Nhị phẩm là Tam Thiên Chân Hoàng
Tam phẩm là Thái Thượng Chân Nhân
Tứ phẩm là Phi Thiên Chân Nhân
Ngũ phẩm là Trung Linh Tiên
Lục phẩm là Chân Nhân
Thất phẩm là Linh Nhân
Bát phẩm là Phi Tiên
Cửu phẩm là Tiên Nhân.
Các vị Tiên này ngày thành đạo lên trời đều phải trước bái Đông Vương Công (Mộc Công), sau đó bái yết Tây Vương Mẫu (Kim Mẫu), lễ lạy xong rồi mới có thể thăng lên Cửu Thiên, vào Tam Thanh , tham lễ Thái Thượng Lão Quân mà gặp Nguyên Thủy Nguyên Quân.

Năm đầu triều Hán có một đám trẻ con trên đường vừa chơi vừa hát một bài đồng dao: “
Mặc quần xanh lên cửa trời, chào Kim Mẫu, bái Mộc Công
”. Thời đấy chưa có người nghe hiểu được ý nghĩa của bài ấy, chỉ có Trương Lương nghe hiểu được bèn hướng về đám trẻ con lễ lạy, đồng thời bảo người bên cạnh nói: “Đám trẻ con này là Ngọc Đồng của Đông Vương Công”.
 
TÂY VƯƠNG MẪU


Tây Vương Mẫu tức là Kim Mẫu bài trước đã đề cập đến. Bà từ Tây Thiên đến Diệu Chi Khí hóa sanh ở Y Xuyên, họ thông tục là Câu, (họ Hà hoặc họ Dương) tên Hồi, tự Uyển Linh, một tự nữ là Thái Hư.


Bà quản lý phương Tây và cùng Đông Vương Công thổng quản hai luồng nguyên khí Đông Tây, tới hóa sanh trời đất, đào luyện vạn vật. Phàm con gái đã thành Tiên đắc đạo trên trời, trên đất đều do Bà cai trị, quản lý.


Tây Vương Mẫu trụ ở Huyền Phố trên đỉnh núi Côn Lôn (cũng là vườn hoa trên không trung) một ngôi kiệu là vườn hoa lãng phong. Tất cả có lầu ngọc chín tầng, quanh bên trái là Diêu Trì, vòng bên hữu là Thúy Thủy (nước xanh). Bà có năm cô gái hầu tên: Hoa Lâm, My Lan, Thanh Nga, Dao Phi, Ngọc Chi. Truyền thuyết Châu Mục Công đi xe tám tuấn mã khi tuần phía Tây, từng lấy được báu vật bạch khuê huyền bích, v.v… tới yết kiến Tây Vương Mẫu và còn cùng Tây Vương Mẫu ở trên Diêu Trì bày tiệc rượu. lúc ấy Tây Vương Mẫu đặc biệt vì Châu Mục Công hát một bài ca, lời bài hát:


“Bạch Vân tại thiên, Sơn Lăng tự xuất,
Đạo lý du viễn, sơn xuyên gian chi,
Tương tử vô tử, thượng năng phục lai”.

Đại ý rằng: “Trên trời xanh có mây trắng, trên đất có Sơn Lăng, chúng ta khoảng cách xa, lại có núi sông ngăn cách, nhưng mong ngài có thể sống lâu không chết, (trường sanh bất tử) lại đến đây nữa!”.


Triều Tây Hán hiệu Nguyên Phong năm đầu, Tây Vương Mẫu giáng lâm ở trên điện Võ Đế, và còn cho hoàng đế bảy trái đào tiên, tự mình ăn hai quả. Võ Đế muốn lưu giữ hạt đào, Tây Vương Mẫu nói: “Đào này ở thế gian không có, ba ngàn năm mới kết trái một lần!” Lúc ấy, Đông Phương Sóc ở ngoài cửa sổ nhìn trộm,Tây Vương Mẫu bèn chỉ ông ta nói: “Thằng nhỏ này đã tới trộm đào ba lần rồi”.Ngày hôm đấy Tây Vương Mẫu chỉ thị nữ Đổng Song Thành thổi sáo, Vương Tử Đăng cầm đàn, Hứa Phi Man trống kèn, an pháp bài hát lên cao cùng chung vì trợ hứng chúc thọ Hán Võ Đế.


Đương nhiên đây là tiểu thuyết gia đời sau biện tạo ra câu chuyện thôi, thử nghĩ đem một vị tôn quý là Vương Mẫu nương nương làm sao có thể vì một vì một đế vương tục thế chúc thọ? Bài trước nói đến Quảng Thành Tử (Lão Tử) không chịu quỳ lạy Hán Văn Đế, ngược lại muốn Hán Văn Đế bái ông như thế so ra hợp lý, “Có thể”, còn câu chuyện Tây Vương Mẫu xuống phàm chúc thọ, hoàn toàn do Hán Vũ Đế ham thích thần tiên, vui mừng công lớn, nịnh thần bề dưới làm trợ hứng mà biên tạo ra để làm vui cho vua.


Trên thực tế, Hán Vũ Đế suốt đời anh minh, ông chê trách vọng cầu thần tiên. Về già ông giết nhầm thái tử suýt bị xẩy ra chính biến, không phải nói rõ cái hại của mê tín sao? Ông tự mình trước lúc chết cũng hối hận về điểm này. Chân đến cửa thần tiên tuyệt chẳng ham muốn kéo dài dục vọng, ngược lại chỉ ham muốn tịnh hóa và thăng hoa.


Nhưng Hán Vũ Đế và Tần Thủy Hoàng cho tiên đạo là người ham muốn kéo dài mạng sống, triệt để đầy đủ thật là (Nam viên Bắc triệt) trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, trèo cây kiếm cá không những thần tiên cầu không được, cuối cùng còn mất mạng sống, mất tông miếu thậm chí còn mất cả thiên hạ bá tánh.


 
 


Ai đang trực tuyến

  • 0
  • 3.952
  • 180
  • 4.366
  • 228
  • 3.644.049
  • 775.212