Thần tiên Việt Nam

Phật Nói Kinh Bắc Đẩu Thất Tinh Diên Mạng – Đạo Giáo Thần Tiên 道教神仙

 PHẬT NÓI KINH BẮC ÐẨU THẤT TINH DIÊN MẠNG

 

A/ Lễ Bắc Đẩu Thất Tinh của Phật Giáo
 
 

Nguồn lấy từ:

THIỆN DUYÊN.blogger.com

Không có tôn giáo nào qua chơn lý. Không có đạo lý nào qua tình thương. Không có con đường nào qua giác ngộ. “O”

phat-thich-ca

 

 

 

Thứ ba, ngày 30 tháng mười năm 2012

HÌNH PHẬT THÍCH CA MÂU NI

HÌNH PHẬT THÍCH CA MÂU NI

 

 

 

 

 

 

Hình vẽ Đức PHẬT THÍCH CA MÂU NI, lúc Ngài 41 tuổi. Do 1 trong 10 đại đệ tử của Ngài là : Phú-Lưu-Na-Thích-Đa-La-Ni-Tự vẽ. Hình này hiện ở tại bảo tàng Anh-Quốc, ít người được biết đến. In trên tờ Đông Phương Nhật Báo (Báo HongKong) ra ngày 24/02/2002. Sưu tầm ngày 01/4/2002.
THIỆN DUYÊN
 
 

Bài đăng phổ biến

Hình vẽ Đức PHẬT THÍCH CA MÂU NI, lúc Ngài 41 tuổi. Do 1 trong 10 đại đệ tử của Ngài là : Phú-Lưu-Na-Thích-Đa-La-Ni-Tự vẽ. Hình …
 
 
 
PHẬT NÓI KINH BẮC ÐẨU THẤT
TINH DIÊN MẠNG

 

Nguồn lấy từ:

THƯ VIỆN PHÁP BẢO NAMO84000

 

 

 
PHẬT NÓI KINH BẮC ÐẨU THẤT TINH DIÊN MẠNG
.
 Vị Tăng tên Bà la môn, từ Thiên Trúc
truyền đến đời triều vua Ðường ở Trung Hoa thọ trì.
. Sa Môn Thích Viên Ðức dịch thành Việt văn.

Nam Mô Tham Lang tinh, Thị Ðông phương Tối Thắng thế giới Vận Ý Thông Chứng Như Lai Phật.
Nam Mô Cự Môn tinh, thị Ðông phương Diệu Bảo thế giới Quan Âm Tự Tại Như Lai Phật.
Nam Mô Lộc Tồn tinh, Thị Ðông phương Viên Mãn thế giới Kim Sắc Thành Tựu Như Lai Phật.
Nam Mô Văn Khúc tinh, Thị Ðông phương Vô Ưu thế giới Tối Thắng Kiết Tường Như Lai Phật.
Nam Mô Liêm Trinh tinh, Thị Ðông phương Tịnh Trụ thế giới Quảng Ðạt Trí Biện Như Lai Phật.
Nam Mô Vũ Khúc tinh, Thị Ðông phương Pháp Ý thế giới Pháp Hải Du Hí Như Lai Phật.
Nam Mô Phá Quân tinh, Thị Ðông phương Lưu Ly thế giới Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Phật.
Hằng năm nếu gặp tai ách lễ kinh này bảy lạy.
Khi bấy giờ Phật bảo Ngài Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi rằng: “Kinh này đã nói có đại oai thần lực” có công năng cứu độ tất cả trọng tội và hay diệt hết thảy nghiệp chướng của tất cả chúng sanh.
Nếu có Tỳ Khưu, Tỳ Khưu Ni, tể quan, cư sĩ, kẻ trai lành, người gái tín, hoặc sang, hoặc hèn, trong đời sống không luận lớn nhỏ đều thuộc sự thống lãnh của bảy vị tinh tú này chiếu soi.
Nếu nghe kinh này thọ trì, cúng dường, chuyển đọc, khuyên bạn hữu, thân tộc, cốt nhục của mình thọ trì, thì hiện đời được phước, đời sau sanh lên chư Thiên.
Nếu kẻ Thiện nam và người Thiện nữ nào có kẻ tiên vong đã qua đời mà bị đọa vào địa ngục, hoặc chịu các thứ khổ sở. Nếu nghe kinh này tin kính cúng dường thì kẻ tiên vong kia liền xa lìa khỏi chốn địa ngục, được vãng sanh về cõi Cực Lạc thế giới.
Nếu có kẻ thiện nam và người thiện nữ nào, hoặc bị loài quỷ mị xâm hại, hay tà ma quấy nhiễu, ác mộng quái lạ, hồn phách kinh sợ, nếu nghe kinh này thọ trì cúng dường hồn phách liền được yên ổn, không còn lo sợ.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín nào, hoặc có sĩ quan sắp bổ chấp chánh. Nếu gặp kinh này tín kính cúng dường thì vị quan ấy liền được mời sang địa vị cao cấp, được đại kiết tường.
Nếu có trai lành và người gái tín, thân bị tật bịnh triền miên, muốn cầu nhẹ nhàng, nên vào tịnh thất thắp hương cúng dường kinh này, thì tật bịnh ấy liền được lành hẳn.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín muốn được tấn đạt, ra đi may mắn, cầu tài vừa ý, buôn bán phát đạt. Nếu gặp kinh này, tin kính cúng dường liền được tiền tài giàu có, vào ra an lành.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín nuôi tằm hư hao, lục súc chẳng yên, liền ở tịnh thất thắp hương cúng dường kinh này, ruộng tằm vừa ý, lục súc sum vầy, không còn tổn thất cũng chẳng tai chướng.
Nếu có người nữ suốt tháng mang thai, khó khăn nặng nề, nếu gặp kinh này tín kính cúng dường, mẹ con liền được phân giải nhẹ nhàng, ách nạn tiêu trừ, sanh con trai gái, thân hình đẹp đẽ, quả báo sống lâu.
Nếu kẻ trai lành và người gái tín biết được Bắc Ðẩu Thất Tinh, rọi chiếu đời sống nhơn sinh của mình thì trong một đời, hễ có tai ách quan sự miệng tiếng đồn đãi, trăm điều quái lạ. Nếu gặp kinh này tín kính cúng dường thì không còn một việc gì mà phải phòng hại.
Lúc bấy giờ Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát nói lời ấy rồi, hết thảy thiện nam tín nữ cung kính tín thọ làm lễ mà trở về.

———————————————————————————————————

Nguồn lấy từ:
Tiêu đề: Re: BẮC ĐẨU THẤT TINH DIÊN MẠNG.
Gửi bởi: rubi trong Tháng Tư 19, 2008, 02:47:10 pm
 

PHẬT NÓI KINH BẮC ÐẨU THẤT TINH DIÊN MẠNG
. Vị Tăng tên Bà la môn, từ Thiên Trúc

truyền đến đời triều vua Ðường ở Trung Hoa thọ trì.
. Sa Môn Thích Viên Ðức dịch thành Việt văn.
Nam Mô Tham Lang tinh, Thị Ðông phương Tối Thắng thế giới Vận Ý Thông Chứng Như Lai Phật.
Nam Mô Cự Môn tinh, thị Ðông phương Diệu Bảo thế giới Quan Âm Tự Tại Như Lai Phật.
Nam Mô Lộc Tồn tinh, Thị Ðông phương Viên Mãn thế giới Kim Sắc Thành Tựu Như Lai Phật.
Nam Mô Văn Khúc tinh, Thị Ðông phương Vô Ưu thế giới Tối Thắng Kiết Tường Như Lai Phật.
Nam Mô Liêm Trinh tinh, Thị Ðông phương Tịnh Trụ thế giới Quảng Ðạt Trí Biện Như Lai Phật.
Nam Mô Vũ Khúc tinh, Thị Ðông phương Pháp Ý thế giới Pháp Hải Du Hí Như Lai Phật.
Nam Mô Phá Quân tinh, Thị Ðông phương Lưu Ly thế giới Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Phật.
Hằng năm nếu gặp tai ách lễ kinh này bảy lạy.
Khi bấy giờ Phật bảo Ngài Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi rằng: “Kinh này đã nói có đại oai thần lực” có công năng cứu độ tất cả trọng tội và hay diệt hết thảy nghiệp chướng của tất cả chúng sanh.
Nếu có Tỳ Khưu, Tỳ Khưu Ni, tể quan, cư sĩ, kẻ trai lành, người gái tín, hoặc sang, hoặc hèn, trong đời sống không luận lớn nhỏ đều thuộc sự thống lãnh của bảy vị tinh tú này chiếu soi.
Nếu nghe kinh này thọ trì, cúng dường, chuyển đọc, khuyên bạn hữu, thân tộc, cốt nhục của mình thọ trì, thì hiện đời được phước, đời sau sanh lên chư Thiên.
Nếu kẻ Thiện nam và người Thiện nữ nào có kẻ tiên vong đã qua đời mà bị đọa vào địa ngục, hoặc chịu các thứ khổ sở. Nếu nghe kinh này tin kính cúng dường thì kẻ tiên vong kia liền xa lìa khỏi chốn địa ngục, được vãng sanh về cõi Cực Lạc thế giới.
Nếu có kẻ thiện nam và người thiện nữ nào, hoặc bị loài quỷ mị xâm hại, hay tà ma quấy nhiễu, ác mộng quái lạ, hồn phách kinh sợ, nếu nghe kinh này thọ trì cúng dường hồn phách liền được yên ổn, không còn lo sợ.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín nào, hoặc có sĩ quan sắp bổ chấp chánh. Nếu gặp kinh này tín kính cúng dường thì vị quan ấy liền được mời sang địa vị cao cấp, được đại kiết tường.
Nếu có trai lành và người gái tín, thân bị tật bịnh triền miên, muốn cầu nhẹ nhàng, nên vào tịnh thất thắp hương cúng dường kinh này, thì tật bịnh ấy liền được lành hẳn.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín muốn được tấn đạt, ra đi may mắn, cầu tài vừa ý, buôn bán phát đạt. Nếu gặp kinh này, tin kính cúng dường liền được tiền tài giàu có, vào ra an lành.
Nếu có kẻ trai lành và người gái tín nuôi tằm hư hao, lục súc chẳng yên, liền ở tịnh thất thắp hương cúng dường kinh này, ruộng tằm vừa ý, lục súc sum vầy, không còn tổn thất cũng chẳng tai chướng.
Nếu có người nữ suốt tháng mang thai, khó khăn nặng nề, nếu gặp kinh này tín kính cúng dường, mẹ con liền được phân giải nhẹ nhàng, ách nạn tiêu trừ, sanh con trai gái, thân hình đẹp đẽ, quả báo sống lâu.
Nếu kẻ trai lành và người gái tín biết được Bắc Ðẩu Thất Tinh, rọi chiếu đời sống nhơn sinh của mình thì trong một đời, hễ có tai ách quan sự miệng tiếng đồn đãi, trăm điều quái lạ. Nếu gặp kinh này tín kính cúng dường thì không còn một việc gì mà phải phòng hại.
Lúc bấy giờ Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát nói lời ấy rồi, hết thảy thiện nam tín nữ cung kính tín thọ làm lễ mà trở về.
PHẬT NÓI THẤT TINH CHƠN NGÔN THẦN CHÚ
Úm, Táp Ðá Nhi Nẵng Giả, Bán Nhá Mật Nhá Giả, Nhiễm Phổ Tha, Ma Ta Phạ, Nhị Nẵng Ra Khất Sơn Bà Phạ Ðô Xóa Ha (108 lần).

1. Tham Lang tinh (sao Tham Lang). Người sanh giờ Tý hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu gặp nguy nạn, nên dùng món ăn gạo, lúa mạch cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
2. Cự Môn tinh (sao Cự Môn). Người sanh giờ Sửu, giờ Hợi đồng hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp nguy nạn, nên dùng món ăn lúa, nếp cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
3. Lộc tồn tinh (sao Lộc Tồn). Người sanh giờ Dần, giờ Tuất đồng hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp hoạn nạn, nếu dùng món ăn lúa tẻ cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
4. Văn Khúc tinh sao (sao Văn Khúc). Người sanh giờ Mẹo, giờ Dậu đồng hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp hoạn nạn, nên dùng món ăn hạt đậu nhỏ cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
5. Liêm Trinh tinh (sao Liêm Trinh). Người sanh giờ Thìn, giờ Thân đồng hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp hoạn nạn nên dùng món ăn hạt mè cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
6. Vũ Khúc tinh (sao Vũ Khúc). Người sanh giờ Tỵ, giờ Mùi đồng hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp hoạn nạn nên dùng món ăn hạt đậu lớn cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
7. Phá Quân tinh (sao Phá Quân). Người sanh giờ Ngọ hướng nơi vị tinh tú này mà hạ sanh. Nếu khi gặp hoạn nạn, nên dùng món ăn hạt đậu nhỏ cúng dường kinh này và đeo bổn Tinh Phù thì được đại kiết.
Tụng trì Thần chú dưới đây:
*Phạn: Om Saptayinaya Banja Viyaya yamputhama svamine Raksam Bhavalu Soaha.
*Hán Việt: Úm táp đá nhi nẵng dã, bán nhá mật nhá dã, nhiễm phổ tha ma tap ha nhị nẵng ra khất sơn bà phạ đô xóa ha.

Nếu có người mỗi ngày tụng Thần chú này quyết định tội nghiệp thảy đều tiêu trừ và tất cả sở nguyện cầu đều được thành tựu. Nếu mỗi ngày tụng Thần chú này 108 biến, thân mình và tất cả quyến thuộc đều được phò hộ. Nếu tụng 500 biến được sức đại oai thần trong 500 do tuần, tất cả ma vương, các ma chúng, kẻ chướng ngại và vô lượng ác quỷ không dám gần gũi, thường được ủng hộ.
Ấn Triệu thỉnh Bắc Đẩu Thất Tinh:
Chắp tay trống ở giữa, 2 ngón cái vịn đầu móng ngón vô danh, 2 ngón giữa và 2 ngón út như lá sen, 2 ngón trỏ hơi cong đầu lại để cách khoảng qua lại tụng Chú Đảnh Luân Chơn Ngôn trước rồi sau đó mới triệu thỉnh Bắc Đẩu.
Ấn Khi Tụng Chú Bắc Đẩu Thất Tinh Diên Mạng:

Hai tay, 2 ngón giữa và 2 ngón cái vịn nhau, 2 ngón vô danh hợp lại trước mặt 2 ngón út, 2 ngón trỏ thẳng đứng. [/size]
*Hộ ma: Nên dùng vỏ lúa nếp, đậu, mật ong, dầu….bỏ vào lư hương mà thiêu cúng Sao Bổn Mạng của Mình. Khi hộ ma thì phải kèm theo câu Mật Chú: Namah Samanta Dhara Dhara Pacara Hum ( Pháp này làm trong 7 ngày 7 đêm: Nếu lửa động đậy biến ra sắc màu vàng lợt tức là nguyện đã thành tựu vậy
Quý vị nào vẽ Linh Phù Thất Tinh sử dụng không cần vẽ hình nhân biểu tượng và chử Tàu phía trên , chỉ cần chiếu theo Tinh Quân Phù bổn mạng giờ sanh của mình vẽ đúng nét là đặng linh ứng , xấu đẹp không sao , khi vẽ cần nín hơi , tập trung tinh thần , tắm rửa , súc miệng sạch sẻ .
NGHI QUỸ KINH BẮC ĐẨU THẤT TINH DIÊN MẠNG
ĐẢNH LUÂN CHƠN NGÔN
1)Namah samanta Dharana Ehye-HyPatha-Jha-Jda-Jka-Jra-Jmo-Tare ghara ham soavaha.
2)Namah samanta Dharana Ehye-HyPatha-Jha-Jda-Jka-Jra-Jmoraktara ghara ham soavaha.
( 3lần )

 
 
 

———————-o0o————————

Đi lễ chùa nhiều người chưa hiểu gì về đạo Phật

Thạc sĩ Trần Văn Phương

Giảng viên Khoa Văn hóa – Phát triển, HV Báo chí và tuyên truyền

 – Vietnamnet

Đến chùa cầu tiền tài địa vị, thậm chí còn phân biệt Đức Phật ở chùa nào thiêng hơn…

Trước những hiện tượng xảy ra phổ biến như hoang phí vung tiền lẻ tràn ngập khắp nơi, mê muội cầu tài lộc, chen lấn xô đẩy… tạo nên những hình ảnh xấu trong các mùa lễ hội. Vietnamnet có cuộc trao đổi với Thạc sĩ Trần Văn Phương (Giảng viên Khoa Văn hóa – Phát triển, HV Báo chí và tuyên truyền) để làm rõ nguyên nhân và các yếu tố gây nên các hiện tượng xấu đáng báo động trong các mùa du lịch văn hóa tâm linh.

Đức Phật là một nhà tư tưởng chứ không phải là một vị thần!

– Phật Giáo tại Việt Nam đang được người Việt nhận thức thế thế nào thưa ông?

– Phật Giáo không phải là tôn giáo bản địa của người Việt, đó là một tôn giáo ngoại lai có nguồn gốc từ Ấn Độ. Phật Giáo được du nhập vào Việt Nam không hoàn toàn trực tiếp mà có thêm từ một vài nước thứ ba. Vì vậy Phật Giáo tại Việt Nam đã có nhiều bị thay đổi đi một phần và không còn nguyên bản như chính nơi xuất phát của nó. Vì vậy Phật Giáo ở Việt Nam có rất nhiều dòng khác nhau. Nhưng nguy hại, trong một số bộ phận người dân, Phật Giáo đã bị nhận thức không đúng so với giá trị nguyên bản.

– Vậy Phật Giáo ở Việt Nam bị hiểu sai như thế nào?

Đó là ở sự nhật thức đúng đắn về Đức Phật. Lối tiếp nhận đơn giản kiểu quan niệm của nhiều người Việt cho rằng Đức Phật trở thành một vị thần thánh có nhiều phép thần thông. Họ cho rằng Đức Phật càng gần gũi với họ càng tốt để dễ dàng ban phát, phù hộ cho mình. Điều này dẫn đến tình trạng họ tìm đến Đức Phật để cầu xin cho mình những giá trị thực tiễn như tiền tài, may mắn, địa vị… trong cuộc sống mà quên đi rằng Đức Phật chỉ là là một nhà tư tưởng và họ mới chính là chủ thể quyết định chính cuộc sống của mình.

– Người đến cửa Phật mới chính là người quyết định cuộc sống cho mình, xin ông làm rõ ý này ?

Phật Giáo là một tư tưởng triết học lớn, do đức Thích Ca Mâu Ni là người khởi xướng. Chính vì vậy hình tượng Đức Phật là đại diện Phật Giáo chính là đại diện cho những tư tưởng triết học và giáo lý mà bản thân Phật Giáo muốn đem đến cho người dân. Đó là những khuyên răn về việc hướng thiện, về luật nhân quả tức là tự mình làm việc thiện sẽ nhận lại cho mình những điều tốt đẹp.

Chính vì vậy người đến với Phật không phải để cầu xin ban phát những điều tốt cho mình mà để tìm đến những giáo lý của Phật Giáo để phải tự xuất phát từ bản thân mình làm những việc thiện thì mới mong tự nhận lại cho mình những điều tốt đẹp. Vì vậy Đức Phật ở đây chỉ mang ý nghĩa như một nhà tư tưởng chứ không phải là một vị thần thánh.

– Nguyên nhân do đâu khiến nhiều người Việt Nam lại có sự nhận thức sai về Phật Giáo như vậy, theo ông?

Xưa kia, vì Việt Nam là một nước nông nghiệpnên trong quá trình tồn tại và phát triển đã phải chịu sự chi phối rấtnhiều của tự nhiên, trong đó có những yếu tố ảnh hưởng tích cực và tiêucực. Thời đó với trình độ nhận thức hạn hẹp đã cho rằng “Vạn vật hữulinh” tức là mọi sự việc xảy ra đều có sự ảnh hưởng của một vị thần nàođó. Chính vì vậy khi du nhập vào Việt Nam với sự dung dị và hòa bình,dẫn đến Phật Giáo đã giảm bớt tính hàn lâm và tự biện vốn có của nó.

Ngày nay, do nhiều tác động của cuộc sống vật chất đặc biệt là sự kém hiểu biết một bộ phận người dân do chỉ đến với Phật Giáo theo tư cách những người không nghiên cứu hay tu hành, cộng thêm tâm lí đám đông mới dẫn sự lệch lạc như vậy về quan niệm về Phật Giáo. Chính vì hiểu sai nên dẫn đến những hành động chưa đúng thậm chí là sai lệch gay ra nhiều sự biến tướng, sai lệch trong các hoạt động văn hóa tâm linh.

Cùng thờ một đức phật, có chùa lại thiêng hơn?

-Ông giải thích sao về hiện tượng một vài ngôi chùa cứ đến mùng 1 hoặc ngày rằm ùn ùn người dân đổ về cúng lễ?

Đó cũng là sự hiểu sai về Đức Phật như một vị thánh thần đã nói ở trên. Không có chuyện Đức Phật ở chùa Hà lại thiêng hơn ở chùa Thánh Chúa trong đại học Sư phạm Hà Nội gần đó. Bản chất đều là cùng thờ một Đức Phật tư bi hỉ xả, phổ độ chúng sinh. Người đến thờ Phật để tu bản thân mình chứ không phải coi Đức Phật như một vị thánh đem đi điều không may mang đến điều tốt lành mà coi thánh nơi này thiêng hơn thánh nơi khác.

– Là một người nghiên cứu, ông còn thấy những biểu hiện sai lệch nào khác về việc thờ Đức Phật của người dân?

Có rất nhiều, ví dụ như việc dân dã hóa ĐứcPhật nay đã biểu hiện rất rõ. Ví dụ như việc thờ cúng tổ tiên không phảilà một tôn giáo nhưng khi bắt đầu khấn nhiều người lại khấn câu đầutiên là “Nam mô a di đà phật”. Tín ngưỡng thờ mẫu không phải là phậtgiáo, nhưng khi nhiều người đến phủ Tây Hồ, phủ Dầy câu đầu tiên khấncũng lại là “Nam mô a di đà phật”.

Biểu hiện về mặt vật chất như: Chùa là thánhđường thờ Phật thì nhiều nơi lại đưa cả thờ Mẫu là một tín ngưỡngnguyên thủy của người Việt thế kỉ 16 để đưa vào trong chùa. Thậm chíngay cả đức thánh Trần Hưng Đạo cũng được vào trong ngồi chùa thờ cùngvới Phật.

Hay là chuyện đi chùa thì lại cúng mặn, đốt vàng mã, thắp hương, công đức tiền lẻ bừa bãi… tất cả cũng đều bắt nguồn từ nhận thức sai lệch hoặc thiếu hiểu biết của người dân khi đến cửa Phật…

Để hiểu rõ hơn về các nghi thức cũng như nguồn gốc về các nghi thức khi tới cửa Phật làm sao cho đúng, xin mời độc giả xem tiếp kì sau: Người Việt đang “hối lộ thánh thần”?

Nguồn: Vietnamnet

Bài 3:Sai lầm khi đến chùa xin tài lộc!
Phóng viên Vietnamnet đã có cuộc trao đổi với Thượng tọa Thích Kiến Nguyệt – Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên để làm rõ vấn đề trên và để nghe người trong chùa nói về các quy tắc khi đến nơi cửa Phật.
– Khi lên chùa thờ phật, người đến lễ nếu muốn dâng lễ thì dâng những gì là đúng với Đạo Phật, thưa thầy?
– Người đến chùa chỉ cần cúng hương và hoa quả tinh khiết. Còn tiền mặt là để nhà chùa xây dựng và làm việc từ thiện nếu thầy trụ trì chùa đó tu chân chính.
– Xin thầy cho biết ý kiến về việc nhiều người dân lên chùa đốt rất nhiều vàng mã?
– Chuyện đốt vàng mã đến cửa Phật để cầu xin tiền tài là chuyện hoàn toàn không có trong Đạo Phật. Đó là hành động hết sức lãng phí tiền của vào sai chỗ, sai mục đích và không đúng với Đạo Phật.
T
hượng tọa Thích Kiến Nguyệt – Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên (Ảnh: Vnphoto.net)
Phật dạy: Ta không ban phước, không giáng họa cho ai…”
– Thầy có thể cho biết hiện tượng người dân dùng tiền thật rải tran lan với mục đích cầu lộc và may mắn liệu có đúng với tinh thần Đạo Phật ?
– Nếu đến chùa dâng tiền, cầu xin tài cầu lộc mà Phật có thể ban cho được thì phải chăng Phật biết nhận hối lộ? Hoàn toàn sai lầm và mê tín khi nghĩ như vậy.
Tôi nói vậy vì đã là người theo đạo Phật phải tuân theo luật Nhân-Quả. Gieo nhân gì gặt quả đó. Nhiều người hiểu sai lầm khi đến chùa cầu xin mà quên rằng Phật có dạy: “Ta không ban phước, không giáng họa cho ai hết mà chính các người lãnh cái quả do mình gây ra”
– Nhưng khi vào đền thờ các thần linh… việc cúng tiền theo nhiều người hiểu là vẫn được, và nhiều người cho rẳng dâng thần này mà không dâng thần kia sẽ gặp xui nên hiện tượng dâng tiền lẻ tràn lan vẫn vẫn xảy ra?
– Việc đến đền rồi dâng tiền để cầu xin các vị thần linh cũng chỉ là hoàn toàn mê tín và không đúng. Việc đến đền mà dâng tiền ông thần linh mà không dâng tiền ông thần linh kia rồi sợ bị trừng phạt thì ông thần linh đó cũng không xứng đáng để thờ.
Đặc điểm của thần linh là nóng giận sân si còn nhiều, phước kém hơn người cõi trời, vì cõi thần linh đứng dướicõi trời. Thần linh chính vì nóng giận, còn tham còn sinh nên khi không hài lòng hay trở lòng với người đến với mình.
Chính vì vậy người đến với thần linh vì không giải thoát được chính mình nên dễ tự làm điều xấu hại mình. Với Đạo Phật, người đến là để tự mình giảm bớt tham sân si để tự giảm bớt khổ.
Đến với Đạo Phật là để học phương pháp để sống an lành và hạnh phúc cho mình chứ không phải để cầu xin và nuôi tham vọng.
Hãy dùng tiền công đức để làm từ thiện và nhận được cái tâm an lành
– Theo thầy, thay vì dùng tiền lẻ rải khắp nơi, người dân nếu khi muốn công đức thì phải làm thế nào cho đúng?
– Nếu có lòng công đức chỉ cần đặt tiền vào một nơi, đúng chỗ đặt hòm công đức mà trụ trì chùa đó đã đặt, vậy là đủ. Người đến chùa cúng là do cái tâm sẽ được cái nhân. Cứu giúp người ăn mày ăn xin cũng chỉ là cái nhân. Khi đó con người sẽ có cái tâm lành thiện và sẽ tự tạo nên được điều hạnh phúc đó là quả. Điều cốt lõi khi dâng tiền cho chùa cũng chính là như vậy, tất cả đều theo luật Nhân – Quả.
Nhiều người không hiểu được rằng khi dùng tiền cúng chùa Phật tam bảo sẽ chứng minh mà không cần ghi giấy ghi nhận hay bia công đức.
Tôi cũng nghĩ rằng nếu có tâm muốn công đức cho nhà chùa, thay vì đổi tiền lẻ, hãy dùng luôn tiền đó làm việc thiện như đóng góp xây dựng nhà tình nghĩa, cho những trẻ em và người nghèo khó hơn là việc vừa mất tiền đổi và dâng khắp nơi mà không có ý nghĩa gì gây lãng phí.
– Chuyện tại một số đền đầu năm tổ chức việc “Lên Đồng” để thờ các thánh thần vẫn còn xảy ra, thầy có ý kiến gì về vấn đề này?
– Có câu chuyện rằng: Các vị thần linh đầu tiên có cái tâm tốt, muốn cứu nhân độ thế nên họ dựa vào xác Cô Đồng. Nhưng một thời gian thấy phủ mở ngày càng to, tiền bạc cúng rồi phí ngày càng tăng lên nên các vị thần linh chân chính bỏ đi và sau đó các vị thần linh yếu kém hơn đến nên các phủ không còn linh thiêng nữa…
– Xin cám ơn thầy !
Hoàng Nguyên (thực hiện)
Nguồn: http://www.vietnamnet.vn/vn/van-hoa/…-tai-loc-.html

 

Ngày xuân đi lễ chùa, đừng mê tín

Tôn giáo – Tâm linh

Đăng ngày Thứ sáu, 31 Tháng 1 2014 08:30

Rải tiền lẻ, đốt vàng mã… là những hành vi tín ngưỡng dân gian mê tín không nên làm vì không phù hợp với giáo lý đạo Phật

Tháng Giêng, bắt đầu từ giao thừa là những ngày người dân nô nức đi lễ chùa đông nhất. Song, không phải ai lên chùa cũng am hiểu về các nghi thức cúng lễ theo đúng giáo lý đạo Phật. Có những hành vi tự phát, lâu dần thành thói quen của số đông khiến nhiều người lầm tưởng là nghi lễ phù hợp, trong khi hành vi đó chỉ là tín ngưỡng dân gian, không phù hợp với chủ trương giác ngộ, giải thoát của Phật giáo. Ví dụ như: rải tiền lẻ, đốt vàng mã, hình nhân thế mạng, dâng sao giải hạn…

Nhân dịp đầu xuân, PV VOV online trò chuyện với Thượng tọa Thích Thanh Vân, Ủy viên hội đồng trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Trưởng ban trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Hải Dương, trụ trì tổ đình Đống Cao (tp. Hải Dương, tỉnh Hải Dương).

– Thưa Thượng tọa Thích Thanh Vân, đầu xuân, người dân thường đi lễ chùa cầu cúng. Song không phải ai cũng biết thực hành theo nghi lễ của đạo Phật mà thường chỉ mong muốn gì thì cầu xin nấy. Điều này có đúng với tinh thần của đạo Phật hay không?

– Thượng tọa Thích Thanh Vân: Mục đích của đạo Phật là cứu khổ ban vui cho tất cả chúng sinh và mong cho tất cả chúng sinh đạt được niềm vui tự nội, đi đến giải thoát giác ngộ. Muốn được như vậy, mọi người phải tự nỗ lực, tu tâm hành thiện. Đạo Phật đề cao triết lý nhân quả, phúc họa là do con người tự tạo ra. Đức Phật là bậc đã giác ngộ, chỉ ra cho mọi người thấy nguyên nhân của sự khổ đau và dạy phương pháp tu tập để chuyển hóa khổ đau. Chứ đức Phật không phải đấng thần linh, không ban phước, không giáng họa cho con người.

Nghi thức của đạo Phật có cầu nguyện, nội dung là cầu an và cầu siêu. Cầu an gắn vào các lễ thượng nguyên đầu năm, tuần rằm, mùng một v.v với các kinh thực hành nghi thức cầu an như kinh Dược Sư, kinh Quán Âm Phổ Môn Phẩm… Nhưng trước hết chúng ta phải an chính mình trước bởi vì nhà Phật nói tâm bình thế giới bình, tâm an thế giới an. Nếu chúng ta đến chùa chắp tay hướng về đức Phật, thầm niệm tu tâm hành thiện để có được sự an vui trong cuộc đời thì đã có an lạc rồi.

Chứ đến chùa cầu mua may bán đắt, mua một bán mười hay cầu những việc sai, trái lương tâm đạo đức mà đạo lý con người không cho phép thì không đúng với tinh thần Phật giáo. Đến chùa mà đem một ý tưởng tốt đẹp, tâm niệm thánh thiện vì tất cả chúng sinh, hạnh phúc an lạc cho thế giới, loài người thì phù hợp với tâm Phật nên tự thân cảm ra được thế giới an lạc, tội nghiệp tiêu trừ, chiêu cảm được phúc báu giàu sang, có nhiều nhân duyên thù thắng. Làm chuyện tội lỗi mà đến chùa cầu Phật ban ơn cho cái nọ cái kia thì không bao giờ được, không đúng với triết lý nhân quả của đạo Phật.

– Xin Thượng tọa cho biết ngoài việc cầu khấn, người đi lễ chùa hiện nay còn có những nhầm lẫn nào trong các nghi lễ thực hiện khi đi chùa?

– Thượng tọa Thích Thanh Vân: Do ảnh hưởng của Tam giáo đồng nguyên và do nước ta tín ngưỡng đa thần giáo, Phật giáo đã hòa đồng với bản sắc của dân tộc nên nhiều người dân ngộ nhận về giáo lý Phật, nghĩ sao làm vậy mà bảo Phật dạy nhưng thực ra không phải. Ví dụ như lễ dâng sao giải hạn, các cụ gọi là lễ nhương tinh vốn không có trong giáo lý nhà Phật mà là phong tục tập quán ở các địa phương, người dân thường làm để cảm thấy an tâm nên nhờ nhà chùa làm giúp.

Thứ hai là việc đốt hình nhân thế mạng. Đó là phong tục tập quán từ Trung Quốc, xuất phát từ tục tuẫn táng. Khi có vị vua quan mất đi thì chôn kèm những người xuống dưới hầu hạ. Qua các thời kỳ, do nhận thức tư duy con người, chuyển người thật thành người gỗ rồi người bằng giấy gọi là hình nhân thế đại. Quan niệm năm xung tháng hạn thì đốt 1 tới 13 hình để thay hình đổi mạng để mình qua cầu thoát nạn. Điều này cũng không có trong các nghi lễ của đạo Phật.

– Khi đi chùa, người dân thường đổi tiền chẵn lấy tiền lẻ để công đức. Những năm gần đây, báo chí đã lên tiếng nhiều về việc người đi chùa dắt tiền lẻ ở các bức tượng Phật, cành cây, giếng nước… trong chùa. Theo đạo lý nhà Phật thì hành vi đó có đúng không?

– Thượng tọa Thích Thanh Vân: Trước kia tôi không thấy hiện tượng này mà mới thấy trong những năm gần đây. Theo con mắt người tu hành chúng tôi thấy hành động đó không hề đẹp. Nhà chùa đã có hòm phúc sương (hòm công đức- PV), đến chùa thành tâm cúng dường bao nhiêu thì nên gặp gỡ quý thầy trụ trì hỏi về nghi lễ hoặc bỏ vào hòm phúc sương. Chứ đang từ đồng tiền chẵn đổi lấy tiền lẻ, rải từ chánh điện, các ban thờ nhà chùa đến các hang động, khe suối… trông thiếu sự tôn kính, trang nghiêm, không đúng với đạo lý nhà Phật.

Đi lễ chùa cần phát tâm công đức, cung kính cúng dường Phật, Pháp, Tăng chứ không nên rải tiền lẻ lên khắp các ban thờ, điện Phật. Trong mùa lễ, có những chùa phải nhờ người nhặt tiền lẻ rất tốn thời gian mà hình ảnh không đẹp. Mong các Phật tử và các du khách nên tìm hiểu trước khi làm, đừng kéo dài những việc làm này mãi.

Việc thắp hương trong chùa cũng nên hạn chế, du khách chỉ nên thắp nhang ở lư hương ở trước cửa chùa theo quy định của nhà chùa, từ 1 đến 3 nén thôi. Nếu hương còn thì để lại chùa, để chùa chuyển cho các chùa vùng sâu xa còn thiếu hương. Các chùa có điều kiện nên ủng hộ những nơi thiếu thốn. Không nên đốt nhiều hương vì bây giờ có hương có mùi độc, thắp nhiều làm không khí ngột ngạt, những người có bệnh đường hô hấp tới chùa sẽ không chịu đựng được.

Chúng tôi thường khuyến phát Phật tử thay vì mang hương thì có thể mua nến cúng Phật. Sử dụng không hết thì chúng tôi sẽ dùng trong các pháp hội hoa đăng, ví dụ như ngày 27-7 thắp hương cầu nguyện, thắp nến tri ân cho các thương binh liệt sỹ.

– Theo Thượng tọa thì cần làm những gì để người dân bớt những hiểu lầm để không mê tín dị đoan?

– Để giảm bớt những hành vi này thì tự thân giáo hội, thành viên giáo hội làm chưa đủ, cần kết hợp với các cơ quan chức năng như ngành văn hóa để đề cao nếp sống văn hóa văn minh. Kết hợp với các cơ quan truyền thông báo chí để tuyên truyền, ví dụ đưa tin những chùa làm tốt về công tác nghi lễ, tín ngưỡng, tu học, hoạt động xã hội. Khi hiển dương chính đạo thì tà đạo sẽ tan biến đi.

Còn những chùa nặng nề mê tín dị đoan thì các chùa phải có thái độ kiên quyết, phản đối quyết liệt chứ không nên tùy tiện đáp ứng nhu cầu của chúng sanh. Có những Phật tử quy y tam bảo nhưng không tu học, sinh hoạt Phật giáo, không từng đến chùa học hỏi giáo lý, nghe thuyết pháp. Họ chỉ tham dự các khóa lễ đầu năm hoặc khi tới năm cho là năm hạn, họ đến khẩn cầu quý thầy dâng sao giải hạn. Qúy thầy sợ mất lòng, không dám nói ra, cứ nể mà làm, rồi bị lấn lướt. Vì vậy mong các Tăng Ni cũng phải có thái độ kiên quyết, tuyên truyền dần dần thì mới có thể giảm bớt chuyện mê tín dị đoan được.

– Xin cảm ơn Thượng tọa./.

Theo VOV

Hiểu đúng về việc đi chùa lễ Phật

Hiểu và trân trọng các giá trị văn hóa của việc đi chùa lễ Phật góp phần nâng tầm văn hóa của các lễ hội.

Vào mồng một, ngày rằm hàng tháng, vào những dịp lễ, Tết có rất nhiều người đi chùa lễ Phật. Đó là một phong tục đẹp. Tuy nhiên, bên cạnh những người đến chùa với đúng nghĩa lễ Phật, học Chánh pháp, hành thiện tích đức thì cũng không ít người đến chốn cửa thiền làm những điều trái giáo lý nhà Phật, ngược với thuần phong mỹ tục. Sự thiếu hiểu biết về đạo Phật đang làm méo mó, biến dạng các lễ hội gắn với chùa chiền. Do vậy, để hoạt động tín ngưỡng diễn ra đúng với bản chất, góp phần tiết kiệm thời gian, tiền bạc, bài trừ mê tín dị đoan thì cần có cái nhìn đúng đắn về chùa chiền và giáo lý đạo Phật.

Chùa chiền là cơ sở tu học và truyền bá giáo pháp. Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói chùa là một ngôi trường dạy về đạo Phật, là nơi gìn giữ và truyền bá tư tưởng của Đức Phật thông qua hoạt động truyền pháp.

Vậy đến chùa để làm gì? Thứ nhất, đối với những người có hiểu biết về Phật giáo, tự nguyện phát tâm hướng Phật, thì đến chùa trước hết là lễ Phật. Lễ Phật không vì van xin tha tội, không vì cầu mong ban ân, mà chỉ vì quý kính công đức, trí tuệ của Phật. Khi lễ Phật, người làm lễ cúi lạy Phật để thấy mình còn thấp kém, còn nhiều dục vọng, tham lam…  mà sửa đổi. Sau lễ Phật là tham gia tụng niệm, học hỏi Chánh pháp, tập tu đức hạnh. Phật giáo với tám vạn bốn nghìn pháp môn nên không thể một một sớm một chiều mà lĩnh hội được. Do vậy phải thường xuyên tới lui cửa thiền để học tập. Trong trường hợp này, hễ có thời gian thì người ta đi chùa, không cứ phải ngày lễ, ngày Tết.

Thứ hai, những người không vì tĩnh tâm hay hỏi đạo mà vẫn đi chùa. Đây là trường hợp vì mưu sinh, đua chen trong cuộc sống thần kinh bị căng thẳng, nên tìm đến thiền môn. Khung cảnh tịch mịch của ngôi chùa khiến tâm hồn lắng xuống, thần kinh dịu lại. Không cần gặp ai, chẳng màng học hỏi, chỉ cần ngắm cảnh thanh nhàn u tịch, hít căng lồng ngực không khí trong lành dịu nhẹ hương hoa hay ngồi đặt lưng tựa bên vách chùa, cảm nghe lòng nhẹ nhàng khoan khoái… những giây phút đó gánh nợ đời oằn oại đôi vai như vơi nhẹ đi.

Đức Phật là một bậc Giác ngộ, một nhà tư tưởng, không phải là một vị thần có nhiều quyền năng để có thể ban phúc, hay giáng họa cho bất kỳ ai. Phật chỉ dạy chúng ta về nhân quả, nghĩa là các hành động qua thân, miệng và ý của con người tạo ra. Con người tạo nhân tốt lành thì quả tốt lành nhất định đến.

Từ những vấn đề trên, chúng ta thấy các hành động như: chen chúc, giẫm đạp để giành giật nhau đồ lễ; cúng đồ lễ gồm quá nhiều tiền âm phủ, vàng mã, đồ ăn mặn; quăng tiền thật bừa bãi ở gốc cây, tượng Phật, thú đá; xếp hàng rồng rắn, sắm lễ vật tiền triệu để cầu an, giải hạn… thật chẳng mấy ý nghĩa và lãng phí vô cùng.

Đến cửa chùa phải tâm lành, ý thiện. Cúi đầu lạy Phật là đã tự nhận mình còn nhiều tham, sân, si và có ý hối hận, muốn tu tỉnh. Vậy cầu tài, cầu lộc, cầu danh vọng phải chăng là những điều xa lạ trước thiền môn?

Đất nước trong giai đoạn phát triển. Tuy nhiên, mở cửa, hội nhập, mặt trái kinh tế thị trường không khỏi làm cho một bộ phận nhân dân bị ảnh hưởng. Tệ nạn xã hội có chiều hướng gia tăng. Kỷ cương xã hội có lúc, có nơi bị buông lỏng. Tham nhũng, cửa quyền của một bộ phận cán bộ đang làm cho xã hội nhức nhối, bức xúc… Tuy nhiên không phải vì thế mà chúng ta đánh mất niềm tin vào thực tại, phải đổ xô tìm kiếm ở một thế giới ảo, siêu thực.

Đến chùa không thể xin được sự bình an, hạnh phúc. Muốn bình an, chúng ta phải biết rõ giá trị cuộc sống, biết rõ vị trí của mình trong xã hội. Thường ngày sống, làm việc phải theo hiến pháp, pháp luật, đúng đạo lý. Muốn ấm no, hạnh phúc không có gì khác ngoài việc phải làm việc, lao động chân chính. Mọi tư tưởng sống gấp, sống hưởng thụ, lười lao động, thiếu tu dưỡng đạo đức đều dẫn đến bất hạnh không cần phải do thần linh hay số phận an bài.

Tự do tín ngưỡng là một quyền của công dân được Nhà nước bảo vệ. Tuy nhiên người dân cũng cần phải trang bị cho mình kiến thức về tôn giáo mà mình tín ngưỡng. Có như vậy mới không rơi vào mê tín dị đoan. Hiểu và trân trọng các giá trị văn hóa của việc đi chùa lễ Phật góp phần nâng tầm văn hóa, giá trị của các lễ hội gắn với chùa chiền. Đó cũng là cách mà mỗi người dân Việt Nam giữ gìn và phát huy nền văn hóa đặc sắc, đa dạng của mình trong xu thế hội nhập hiện nay.

Theo kienthuc.net.vn/ Theo Giacngo.vn

 

‘Đi chùa xin tài lộc là trái với đạo Phật’

Trước những hiện tượng lộn xộn, xô bồ, thái quá ở các đền chùa, lễ hội tín ngưỡng đầu năm, phóng viên Báo Tin tức có cuộc trò chuyện, trao đổi với Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam về việc thực hiện nghi lễ đối với người đi lễ chùa…

Trước những hiện tượng lộn xộn, xô bồ, thái quá ở các đền chùa, lễ hội tín ngưỡng đầu năm, phóng viên Báo Tin tức có cuộc trò chuyện, trao đổi với Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu (ảnh), Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam về việc thực hiện nghi lễ đối với người đi lễ chùa để vừa phù hợp với thuần phong mỹ tục, vừa tránh những hành động trái với giáo lý nhà Phật.

Việc đi lễ chùa đầu năm để cầu xin tiền tài, phúc lộc và may mắn… đã trở thành suy nghĩ và thói quen của nhiều người, vậy điều đó có đúng với giáo lý nhà Phật không, thưa Hòa thượng?

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Ngoài những người quy y theo đạo Phật, nước ta có rất nhiều người có tín ngưỡng thờ Phật và thường đi lễ chùa đầu năm. Họ đi lễ Phật cầu bình an, cầu sức khỏe, gia đình hạnh phúc, nhân dân an lạc, thế giới hòa bình… Đó là mong muốn của nhiều người khi đi lễ Phật.

Tuy nhiên, hiện nay có nhiều người đi lễ chùa thường cầu xin tiền tài, phúc lộc, điều này sai lầm và hoàn toàn không đúng với giáo lý nhà Phật. Phật Giáo là một tư tưởng triết học lớn, do đức Thích Ca Mâu Ni là người khởi xướng. Vì vậy, hình tượng Đức Phật ở đây mang ý nghĩa như một nhà tư tưởng, khuyên răn con người theo đạo Phật làm nhiều việc thiện, tránh việc ác.

Không nên quan niệm Phật là đấng tối cao, có mọi quyền năng để có thể ban phát tiền tài, địa vị cho người này mà không ban phát cho người kia, hoặc trách phạt ai đó… Kinh Phật có dạy: “Ta không ban phước, không giáng họa cho ai hết mà chính các người lãnh cái quả do mình gây ra”, có nghĩa là, mọi hành động của con người đều có nhân – quả. Người tạo nhân tốt lành, thường xuyên làm việc thiện thì quả tốt lành nhất định sẽ đến với họ.

Và cũng không phải cứ đi lễ Phật, cầu xin Phật là mọi thứ sẽ được như ý, sẽ tốt lành… Con người muốn bình an, hạnh phúc thì trong cuộc sống thường ngày, ta phải làm việc theo hiến pháp, pháp luật, sống đúng với đạo lý. Muốn ấm no, hạnh phúc không có gì khác ngoài việc phải làm việc, lao động chân chính. Còn nếu cứ cầu Phật mà lại không làm theo lời Phật dạy, không theo giáo lý nhà Phật, không làm việc thiện, không giúp đỡ người nghèo khó, lại lười lao động, thiếu tu dưỡng đạo đức thì có đi chùa cũng như không, và đều dẫn đến bất hạnh…

Vậy ta nên hiểu thế nào cho đúng với việc đi lễ chùa đầu năm, thưa thầy?

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Đối với những người hiểu biết về Phật giáo, tự nguyện phát tâm hướng Phật, thì đến chùa trước hết là lễ Phật, vì quý kính công đức, trí tuệ của Phật mà đi lễ. Sau lễ Phật là tham gia tụng niệm, học hỏi chánh pháp, tập tu đức hạnh, làm nhiều việc thiện để tâm thanh thản, khi tâm thanh thản thì trí óc sẽ minh mẫn, lúc đó sẽ giải quyết công việc trôi chảy. Cũng có người vì mưu sinh, đua chen trong cuộc sống thần kinh bị căng thẳng, nên tìm đến thiền môn, ngắm khung cảnh thanh nhàn, u tịch của ngôi chùa để tâm hồn lắng xuống, thần kinh dịu lại, trong những giờ phút đó con người sẽ cảm thấy gánh nặng cuộc sống như vơi nhẹ đi.
Từ những vấn đề trên, chúng ta thấy các hành động như: chen chúc, giẫm đạp để giành giật nhau đồ lễ; cúng đồ lễ gồm quá nhiều tiền âm phủ, vàng mã, đồ ăn mặn; quăng tiền thật bừa bãi ở gốc cây, tượng Phật, thú đá; xếp hàng rồng rắn, sắm lễ vật tiền triệu để cầu an, giải hạn… thật chẳng mấy ý nghĩa và lãng phí vô cùng.

Vậy khi đi lễ chùa thờ Phật, người đến lễ nếu muốn dâng lễ thì dâng những gì là đúng với đạo Phật, thưa thầy?

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Người đi lễ chùa chỉ cần thành tâm, Phật không bắt mang theo lễ. Nếu có tâm mua lễ, thì chỉ nên mua ít hoa, trái cây, thẻ hương hay cây nến, tuyệt đối không dâng cúng đồ mặn, không dâng cúng các loại tiền vàng, đồ mã. Và nếu có mua lễ thì cũng chỉ cần mua 1 lễ, đặt ở ban chính, rồi đi lễ các ban xung quanh là được, không nên nghe lời những người bán hàng, cho rằng chùa có bao nhiêu ban thờ thì phải mua đủ bấy nhiêu lễ mới được…
Xin thầy cho biết ý kiến về việc nhiều người dân lên chùa đốt rất nhiều vàng mã?

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Việc đốt vàng mã đến cửa Phật để cầu xin tiền tài là chuyện hoàn toàn không có trong Đạo Phật. Ngay bản thân các nhà chùa khi làm lễ cúng cho những sư đã khuất, cũng không đốt tiền vàng, đồ mã. Việc bỏ tiền thật mua tiền giả, mua đồ mã để đốt là hành động vừa lãng phí tiền của, vừa gây ô nhiễm môi trường dễ gây bệnh tật và quan trọng là nó không đúng với đạo Phật.
Việc nhiều người đến chùa cứ nhất định đổi tiền lẻ, đặt ở các nơi, thậm chí giắt lên tay, chân tượng Phật… như vậy đúng hay sai? Nếu người dân muốn công đức thì phải làm thế nào cho đúng, thưa thầy?

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Người đi lễ chùa nếu có tâm muốn công đức cho nhà chùa, thì chỉ cần đặt tiền một lần, vào một hòm công đức của nhà chùa, như vậy là đủ. Bởi theo giáo lý nhà Phật, “Tâm xuất Phật biết”, chỉ cần tâm mình nghĩ thì Phật đã biết rồi. Việc nhiều người đi lễ chấp nhận thiệt thòi để đổi tiền lẻ vào chùa đặt ở tất cả các ban là điều hoàn toàn không cần thiết. Không những thế, việc để tiền lẻ lung tung khắp nơi, vừa phản cảm, lại vừa làm mất đi vẻ tôn nghiêm của chốn thanh tịnh.

Chính vì vậy, thay vì mất tiền để đổi được tiền lẻ, ta hãy dùng luôn tiền đó công đức cho nhà chùa, hoặc làm những việc thiện như đóng góp xây dựng nhà tình nghĩa, cho những trẻ em và người nghèo khó… Việc đổi tiền lẻ đặt ở mọi nơi vừa không có ý nghĩa gì, vừa gây lãng phí và cuối cùng chỉ có lợi cho những người đổi tiền mà thôi.

Ngay cả việc nhiều người đến các nơi như suối Giải Oan (chùa Hương), giếng Ngọc (đền Hùng)… ném tiền xuống đó cũng là sai trái và không có ý nghĩa gì cả. Việc ném tiền xuống giếng, xuống suối là một hành động hủy hoại đồng tiền, phương tiện lưu thông đại diện cho quốc gia… Nếu sống không tốt, tâm không thiện, làm nhiều việc ác thì dù có ném nhiều tiền thì cũng không thể giải được oan, không thể gặp may mắn, bởi như tôi đã nói, Đức Phật đã dạy con người sống theo luật nhân – quả.

Xin cảm ơn Hòa thượng!

Phương Lan (thực hiện)

 

Hiểu sai Phật nên mới đến chùa cầu xin

Việc xem Đức Phật như một vị thần chuyên ban ơn, giáng họa; coi chùa chiền như một địa điểm cầu xin phước lộc đang làm cho đạo Phật trở nên xa lạ với tinh thần minh triết do chính Đức Phật đã dạy.
Một số quan niệm sai lầm khi đi lễ chùa

  • Khó cấm công chức “ăn cắp giờ” đi lễ chùa

Hầu hết người đi lễ chùa đều khấn nguyện, cầu xin chư Phật ban ơn, tăng phúc, bớt họa… Sở dĩ có hiện tượng đó là do không ít người có nhận thức lệch lạc về Đức Phật, về chức năng, nhiệm vụ của chùa chiền.

Hằn sâu trong tâm thức người Việt, Đức Phật hiện lên như một vị thần có nhiều quyền năng, thần thông quảng đại, có thể ban phúc, trừ họa cho bất kỳ người nào. Hình ảnh đó được cụ thể hóa bằng hình tượng ông Bụt trong các câu chuyện cổ tích; là hình ảnh Phật Tổ Như Lai toàn năng, tài giỏi hơn cả Ngọc hoàng trong tác phẩm văn học được rất nhiều thế hệ người Việt Nam yêu thích là Tây du ký. Sự hình tượng hóa Đức Phật một cách sai lệch như vậy, vô hình trở thành động lực thôi thúc người ta đến chùa với tâm cầu xin.

Trước Tam bảo, người ta lạy lục cầu xin: xin cho tai qua nạn khỏi; xin cho giàu sang phú quý; xin tiền tài, xin địa vị… Họ mang theo rất nhiều lễ vật, sì sụp khấn vái, cầu xin. Khắp nơi trong khuôn viên chùa chỗ nào cũng thấy cắm nhang đèn, tiền rải khắp nơi; lò hóa vàng rừng rực cháy mang theo muôn vàn lãng phí. Cảnh chen chúc, giẫm đạp nhau ở cửa thiền để được làm lễ cầu an, giải hạn trong dịp đầu năm không còn là chuyện lạ.

Trong tình hình đó, đáng lẽ đội ngũ Tăng Ni ở các ngôi chùa cần phải hướng dẫn, chấn chỉnh lại nhận thức sai lệch của người dân, của Phật tử. Tuy nhiên, phục vụ nhu cầu tín ngưỡng của quần chúng, vì lòng từ bi mà nhiều ngôi chùa, nhiều nhà sư lại dễ dãi chấp nhận việc người dân, Phật tử đến chùa chỉ để cầu xin. Hình ảnh một số nhà sư cúng sao giải hạn, gieo quẻ âm dương, chọn ngày lành tháng tốt đã và đang làm cho đạo Phật dần dần đậm màu sắc mê tín.

Để trả lại thanh tịnh cho chùa chiền, giúp chúng sinh nhận thức rõ về giáo lý và phương pháp tìm an lạc ngay trong cuộc sống, cần có một sự đổi thay căn bản về nhận thức. Trước hết là nhận thức của Tăng Ni, Phật tử. Bởi xã hội nhận biết đạo Phật thông qua hoạt động của đội ngũ Tăng Ni, Phật tử; cuộc sống thường ngày của Phật tử là tấm gương phản chiếu tư tưởng Phật giáo đến cộng đồng.

Chùa là nơi hoằng pháp. Vậy sư trụ trì và đội ngũ Tăng Ni phải là những người thầy trong lĩnh vực truyền bá giáo lý của Phật. Những tủ kinh sách Phật giáo phải được trưng bày ở nơi dễ thấy, dễ lấy. Sách về đạo Phật cần được đổi mới, được dịch và viết ra theo ngôn ngữ đương đại, dễ hiểu, dễ thấm sâu vào mọi tầng lớp nhân dân. Vào những ngày lễ – Tết, các Tăng Ni phải thuyết giảng giáo pháp hướng dẫn tu học cho những người muốn đến chùa học hỏi Chánh pháp.


Đức Phật nói: “Tin Ta mà không hiểu Ta là phỉ báng Ta”. Việc xem Đức Phật như một vị thần chuyên ban ơn, giáng họa; coi chùa chiền như một địa điểm cầu xin phước lộc đang làm cho đạo Phật trở nên xa lạ với tinh thần minh triết do chính Đức Phật đã dạy. Thiết nghĩ, chư vị Tăng Ni, Phật tử hãy cùng chung tay, góp sức trả lại giá trị đích thực cho ngôi chùa, trả lại sự tôn kính cho Đức Phật mà bao đời nay nhân dân ta hằng ngưỡng mộ.

TIN BÀI LIÊN QUAN:

Giáo lý nhà Phật không có nghi lễ nào là ‘dâng sao giải hạn’

16.02.2014 | 19:16 PM

Trang chủ

Đời sống

Vào dịp đầu năm, người dân trong cả nước lại ùn ùn kéo nhau lên chùa làm lễ dâng sao giải hạn với mong muốn nhờ phép nhiệm màu của đức Phật để hóa giải những sao xấu chiếu mạng trong năm. Thế nhưng, ý nghĩa thực sự của nghi lễ này có phải như vậy? Cuộc phỏng vấn dưới đây với Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu, Phó chủ tịch thường trực Hội đồng trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam sẽ làm rõ hơn vấn đề này.

Thưa hòa thượng, cứ vào dịp đầu xuân năm mới là rất nhiều người dân đổ xô lên chùa làm lễ dâng sao giải hạn. Nhiều người cho rằng, vận mệnh, họa phúc của con người trong một năm đều liên quan đến sao chiếu mệnh. Do đó, họ phải lên chùa giải trừ sao xấu, đón sao tốt nhằm giúp cho một năm làm ăn thuận lợi. Thậm chí, nhiều người còn bỏ mấy chục triệu đồng cho lễ dâng sao. Vậy trong giáo lý nhà Phật đề cập về vấn đề này như thế nào?

Giáo lý nhà Phật không có nghi lễ nào gọi là dâng sao giải hạn cả. Từ xưa, các phật tử thường có tục hành hương đầu năm tới chùa chiền để chiêm bái Phật, tu dưỡng tinh thần và cầu cho một năm an lành sức khỏe. Thế nhưng, cùng với sự biến đổi của lịch sử, nghi lễ này đã bị biến tướng thành lễ dâng sao giải hạn như mọi người thường nói. Về bản chất, nó vẫn là một lễ cầu an mà thôi. Cũng theo lời Phật dạy thì không có ngôi sao nào chiếu vào con người mà nhờ đó được phúc lợi hay mang tai họa cả. Phúc họa của con người là do nghiệp báo dắt dẫn mà thành. Nghiệp do con người tạo ra và cũng nhờ đó mà thành họa phúc. Nếu chúng ta làm nhiều việc thiện thì sẽ nhận được phúc, còn ngược lại sẽ nhận quả báo. Luật nhân quả cứ như vậy mà ứng vận vào con người chứ có liên quan gì đến sao xấu hay sao tốt. Nếu cứ dâng sao mà giải được hạn thì thiên hạ đã vô sự rồi. Vì thế, những người sẵn sàng bỏ ra mấy chục triệu đồng để làm lễ dâng sao là hoàn toàn lãng phí tiền của và công sức. Cứ thà rằng, họ mang số tiền đó đi hành thiện thì phúc sẽ đến cửa. Việc gì phải cưỡng cầu vào điều không có thực như vậy. Nhà Phật hoàn toàn không có và không ủng hộ việc này.

Hòa thượng Thích Thanh Nhiễu: Lễ dâng sao giải hạn là một biến tướng của lễ cầu an trong Phật giáo.

Nhiều người tin rằng, nếu họ càng cung tiến nhiều tiền của vào chùa thì sẽ càng được Phật cho “ăn lộc”. Vì thế, nhiều đại gia không tiếc tiền, của cung tiến hàng chục tỷ đồng vào chùa. Dịp lễ dâng sao giải hạn đầu năm cũng là một cơ hội cho họ thực hiện việc này. Hòa thượng đánh giá về vấn đề đó như thế nào?

Tất cả mọi người đều bình đẳng trước cửa Phật chứ không có chuyện cung tiến nhiều hưởng phúc nhiều, cung tiến ít hưởng phúc ít. Phật giáo đặt chữ tâm lên đầu chứ không bàn đến chữ lợi. Nếu cung tiến mấy chục tỷ đồng mà không xuất phát từ tâm thiện thì không bằng người nghèo thành tâm niệm Phật. Đôi khi chỉ một nén nhang, một bông hoa cúng dường chư Phật mà lòng thành thì phúc đức còn cao nặng hơn những người bỏ núi tiền ra mượn danh Phật để thực hiện mưu đồ khác. Như đã đề cập ở trên, con người do nghiệp báo dẫn dắt nên bớt nghiệp được thì bớt đau khổ. Muốn bớt nghiệp thì phải lấy tu tâm, tích đức làm tiền đề. Do đó mới có chuyện người ta tô tượng, đúc chuông để giải nghiệp. Lòng thành hướng Phật thì tâm an, thể mạnh chứ không câu nệ chuyện cung tiến nhiều hay ít. Tất nhiên, đối với những người có tiền mà họ thành tâm cung tiến vào chùa là điều đáng hoan nghênh. Họ làm như vậy là cố gắng giải nghiệp, tạo phúc cho chính họ và những người thân của mình. Tuy nhiên, nếu cứ đợi dịp như dâng sao giải hạn đầu năm mới cung tiến nhiều tiền của vào chùa thì người đó đã khởi phát tâm lý đua tranh, khoe mẽ. Như vậy đã tạo nghiệp chứ sao có thể tạo phúc được. Dù anh có cung tiến bao nhiêu đi nữa thì dưới quan điểm của nhà Phật cũng như không mà thôi, thậm chí còn hại cả mình nữa.

Hàng ngàn người xếp hàng làm lễ dâng sao giải hạn năm Giáp ngọ tại chùa Phúc Khánh. Ảnh: Zing

Nên dùng tiền đó để hành thiện tích phúc

Như hòa Thượng vừa nói, thực chất của nghi lễ dâng sao giải hạn là nghi thức cầu an trong đạo Phật. Thế nhưng tại sao nhiều người, nhiều nhà chùa vẫn tổ chức làm lễ dâng sao giải hạn gây tốn kém, lãng phí?

Luật nhân quả của đạo Phật luôn khuyên dạy con người phải dùng phúc ở kiếp này để giải nghiệp ở kiếp trước. Vì thế, nhiều chùa vẫn thực hiện việc lễ bái để cầu an, đồng thời hướng việc hành thiện cho phật tử, nhắc nhở và trợ giúp tinh thần cho họ trong cuộc sống hiện tại. Khi có niềm tin vào điều thiện thì nhất định con người sẽ tránh làm việc xấu, do đó tránh được nghiệp xấu. Ngoài ra, nhà chùa cũng muốn người dân hiểu được Phật giáo hướng con người trở về nội tâm của mình, ăn năn, sám hối giúp con người hướng tới điều thiện. Vì thế, tôi cho rằng có thể người dân gọi lễ này bằng những tên gọi khác nhau nhưng ý nghĩa và phương thức của nó vẫn không thay đổi.

Thế nhưng, tại các chùa thực hiện lễ dâng sao giải hạn đầu năm, nghi thức diễn ra cũng rất phức tạp chứ không đơn thuần chỉ là lễ cầu an theo tinh thần Phật giáo. Hòa thượng giải thích vấn đề này như thế nào? Hòa thượng có thể cho lời khuyên với những người vẫn còn ngộ nhận về lễ dâng sao giải hạn?

Phật giáo du nhập vào Việt Nam từ hàng nghìn năm trước. Trong quá trình phát triển và tiếp biến với những tôn giáo khác như Đạo giáo, Nho giáo nó đã tiếp thu vào mình những đặc điểm của những tôn giáo đó. Vì thế, cũng không có gì lạ khi chúng ta thấy nghi thức cầu an hiện nay không còn giữ được tinh thần nguyên bản của nó. Điều này là sản phẩm mang tính lịch sử – xã hội rất rõ rệt. Đối với những người vẫn còn ngộ nhận về lễ cầu an này, tôi cho rằng, thay vì sắm mâm cao cỗ đầy gây lãng phí thì nên dành tiền đó để tích đức như: Ủng hộ người nghèo, tham gia làm từ thiện, quan tâm tới người thân quanh mình…  Nếu thành tâm mà làm được những việc như vậy thì không những không sợ sao chiếu mệnh mà phúc sẽ tự đến với mình.

Xin cảm ơn hòa thượng!

Trinh Phúc – Phạm Thiệu

Giáo lý nhà Phật không dạy “dâng sao, giải hạn”

 

Giáo lý nhà Phật không dạy “dâng sao, giải hạn”

Thứ Tư, ngày 12/02/2014 20:24 PM (GMT+7)

Sự kiện: Tết 2014

Đã thành thông lệ, cứ đến dịp đầu năm là hầu như nhà nào cũng đến chùa để đăng ký làm lễ cầu an, dâng sao giải hạn cho người thân trong gia đình. Trong khi đó, giáo lý nhà Phật lại không khuyến khích việc này, đồng thời cũng không có quan niệm về dâng sao giải hạn.

Cập nhật thông tin thị trường, hàng hóa, văn hóa xã hội dịp Tết Nguyên Đán – Tết 2014 tại Tin tức trong ngày Eva.vn

Loạn giá, loạn thầy!

Theo tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết các chùa đều tổ chức các khóa lễ cầu an, dâng sao giải hạn cho các phật tử. Tuy cách thức làm lễ này đều diễn ra như nhau nhưng mức giá mỗi nơi lại mỗi khác.

Tại Hà Nội, ở chùa Phúc Khánh, mỗi khóa lễ được thu theo đầu người, mức chung là 100.000 đồng/người. Trong khi đó, tại chùa Hòe Nhai và Chùa Một Cột, theo chị Nguyễn Thanh Hà (Bạch Mai, Hà Nội) thì mức giá lại có sự chênh lệch rõ nét: “Ban đầu, tôi đến Chùa Một Cột để đăng ký làm lễ cầu an, giải hạn. Người phụ trách việc đăng ký thu theo hộ gia đình, mỗi hộ là 3 triệu. Tôi không đăng ký mà quay về chùa Hòe Nhai thì mức giá ở đây lại khác hẳn. Mỗi hộ chỉ 200 nghìn đồng, nhà 2 người cũng như nhà 10 người. Ngoài ra còn được hướng dẫn cách thức làm lễ cho những người chưa biết rất tận tình…”.

Tuy nhiên, điều đáng ghi nhận ở chùa Một Cột là công tác tổ chức được làm khá tốt. Trong khi các chùa lớn như chùa Thanh Hà, Phủ Tây Hồ… tình trạng chen lấn, đốt vàng mã diễn ra tràn lan thì tại chùa Một Cột, người dân đến chiêm bái đều được nhà chùa chuẩn bị sẵn nhang khói để hành lễ. Đồ lễ cũng không được phép bán ở quanh chùa như phần lớn các chùa khác.

Có mặt tại chùa Một Cột sáng 11/2, PV Báo GĐ&XH cảm nhận không khí hành lễ vẫn diễn ra trật tự, đúng quy định, nhưng rất nhiều phật tử, du khách nước ngoài tỏ ra thắc mắc việc trong gian chính điện của chùa xếp sẵn khá nhiều các hình nhân – một nghi thức trong lễ cầu an giải hạn sắp được diễn ra ở đây. Bên ngoài sân chùa còn để sẵn hai con ngựa đồ mã lớn.

Theo Hòa thượng Thích Hạnh Nhẫn, trụ trì chùa Cầm Sơn (Hà Tĩnh) thì trong lễ cầu an, giải hạn của chùa chỉ đơn thuần là sắm các lễ vật như hoa, quả, chè, xôi, đèn nến, sớ… Còn các hình nhân thế mạng không có trong lễ giải hạn. Nếu có thì nó mang màu sắc mê tín dị đoan chứ không phải trong quan niệm của Phật giáo.

Giáo lý nhà Phật không dạy “dâng sao, giải hạn”!

Theo Hòa thượng Thích Hạnh Nhẫn, quan niệm về dâng sao giải hạn thực chất là bắt nguồn từ Nho giáo của Trung Quốc. Trước đây chỉ có ở các đình, đền thực hiện nghi thức này. Nhưng sau này du nhập vào Phật giáo và được tiếp nhận ở góc độ làm lễ cầu an, với mong ước gia đình quý phật tử được an lạc hạnh phúc. Nghi thức của lễ cầu an là tụng kinh Phật, nương theo lời dạy của Ngài mà hành trì theo để cuộc sống được bình an hơn chứ không phải làm lễ để bài trừ được tai họa như nhiều người lầm tưởng.

Hòa thượng Thích Hạnh Nhẫn cũng cho biết, tại chùa Cầm Sơn tính đến thời điểm này có khoảng 200 hộ gia đình đăng ký làm lễ cầu an (mỗi hộ có từ 7-8 người). Nhưng khi làm lễ, trước khi tụng kinh cầu an, nhà chùa phải làm lễ sám hối, niệm một danh hiệu Phật là lạy một lần. Tổng cộng, các nhà sư phải niệm tên 1 vạn lần, tương ứng với 1 vạn lạy.

Chính vì vậy, việc đọc hết các tên của phật tử là điều không thể. “Với chùa Phúc Khánh, nơi có hàng nghìn người đăng ký làm lễ thì theo tôi hiểu, nếu đọc hết tên thì không có hòa thượng nào đủ sức đọc. Trên thực tế, Phật giáo chỉ quan niệm và khuyến thích việc cầu an cho phật tử, còn dâng sao giải hạn chỉ là giải quyết về mặt tâm lý, dùng từ “làm dịch vụ” thì hơi nặng, nhưng thực chất thì nó gần như thế” – Hòa thượng Thích Hạnh Nhẫn nói.

Theo quan niệm tử vi, mỗi năm có một vì sao chiếu mạng vào một tuổi của từng người. Với 9 vì sao, có những vì sao “hung tinh” như sao La Hầu, Thổ Tú, Kế Đô, Thái Bạch, Vân Hán; sao tốt là Thuỷ Diệu, Thái Dương, Thái Âm và Mộc Đức. Nhưng theo Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội đồng trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trên đời Đạo Phật chỉ có luật nhân quả, nếu ai làm điều thiện thì được ban phúc, ai làm điều ác sẽ gặp tai họa. Việc cúng sao giải hạn chỉ giải quyết được góc độ tâm lý của con người chứ không mang tính hiện thực như phần lớn người hành lễ hiện nay đang tin tưởng.

Tuy nhiên, rất tiếc là các ngôi chùa hiện nay, kể cả chùa lớn như Phúc Khánh cũng chưa có những giải thích rõ ràng về tục dâng sao giải hạn để các phật tử hiểu thấu đáo, tránh đi màu sắc mê tín dị đoan hoặc quá đề cao vào nghi thức này, dẫn đến ngày càng có nhiều người đổ đến các chùa làm lễ giải hạn như một trào lưu, nhưng trên thực tế lại không hiểu đúng bản chất của nghi thức này.

Theo Thanh Hà (Gia Đình & Xã Hội)